nữ vương mất trí nhớ

Tên truyện: Nữ vương mất trí nhớ (失忆女王)Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng, Đô thị tình … Tên truyện: Nữ vương mất trí nhớ (失忆女王) Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên. Editor: Jingcao, heyingblog Số chương: 65 + 2 ngoại truyện Những người có các dấu hiệu mất trí nhớ sẽ mắc COVID-19 ở thể nặng hơn. Lý do là bởi tình trạng viêm mãn tính và suy giảm phản ứng miễn dịch làm suy yếu hệ thống miễn dịch. Hơn nữa, còn có mối tương quan ngược: chứng sa sút trí tuệ phá vỡ khả năng phòng thủ Đọc truyện Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù của tác giả: Bản Lật Tử. Truyện đã cập nhật full đủ chương tại truyen360.net.Bùi Anh nữ minh tinh vô danh bề ngoài xinh đẹp quyến rũ. Kì thực lại là một cô nàng bảo thủ ngay cả nụ hôn đầu còn chưa chịu giao ra.Tống Nam Xuyên là một quý công tử bề ngoài ưu Còn tiếp. Chương mới nhất: Chương 36: Bạn Trai. Cập nhật cuối: 4 năm trước. Tên truyện: Nữ vương mất trí nhớ (失忆女王)Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên. Site De Rencontre Entre Personnes Handicapées. Tên truyện Nữ vương mất trí nhớ 失忆女王Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng, Đô thị tình Jingcao, heyingblogSố chương 65 + 2 ngoại truyệnDiệp Trăn Trăn mất đi trí nhớ, thời điểm cô tỉnh lại, xuất hiện trước mặt cô là1. Ông ngoại bị giết một cách thê thảm2. Khoản tiền lớn ở trong di chúc3. Vị hôn phu thâm tình4. Sự ân cần của cậu mợ5. Người làm thật thà hiền lành6. Bác sĩ chủ trị lạnh lùng cấm dục7. Vị cánh sát không thể dây dưaDiệp Trăn Trăn sau một giây suy nghĩ liền dùng ánh mắt hoài nghi nhìn từng người nào là hung thủ? anh ta? hay cô ta?Chân tướng chỉ có một nhưng tội phạm không chỉ có một."Chỉ số thông minh tác giả thấp, đây chỉ là một bộ ngôn tình sủng, tôi rất nghiêm túc."Từ khóa tìm kiếm Diệp Trăn Trăn, Quý Triết Ngạn, Tả Dịch, liên can người hiềm nghi...Hướng dẫn đọc1. Bối cảnh giả tưởng, thỉnh chớ tích Nam nữ chủ đều là Nhẹ nhàng ngọt sủng, 1V1, HE. Diệp Trăn Trăn mất đi trí nhớ, thời điểm cô tỉnh lại, xuất hiện trước mặt cô là 1. Ông ngoại bị giết một cách thê thảm2. Khoản tiền lớn ở trong di chúc3. Vị hôn phu thâm tình4. Sự ân cần của cậu mợ5. Người làm thật thà hiền lành6. Bác sĩ chủ trị lạnh lùng cấm dục7. Vị cánh sát không thể dây dưaDiệp Trăn Trăn sau một giây suy nghĩ liền dùng ánh mắt hoài nghi nhìn từng người nào là hung thủ? anh ta? hay cô ta?Chân tướng chỉ có một nhưng tội phạm không chỉ có một."Chỉ số thông minh tác giả thấp, đây chỉ là một bộ ngôn tình sủng, tôi rất nghiêm túc."Từ khóa tìm kiếm Diệp Trăn Trăn, Quý Triết Ngạn, Tả Dịch, liên can người hiềm nghi...Hướng dẫn đọc1. Bối cảnh giả tưởng, thỉnh chớ tích Nam nữ chủ đều là Nhẹ nhàng ngọt sủng, 1V1, HE. Edit JingcaoSau khi Tả Dịch rời khỏi, Tần Không và Tôn Thiến cũng bị bác sĩ Quý mời ra ngoài. Đứng trên hành lang, Tần Không trừng mắt nhìn bác sĩ “Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi, anh dựa vào cái gì mà đuổi tôi đi?” Đừng nghĩ rằng bề ngoài đẹp trai là Triết Ngạn nhìn anh ta, cúi đầu nói với y tá bên cạnh “ Nếu anh Tần không muốn đi, vậy cô giúp anh ta truyền dịch đi”Tần Không “…”Y tá cười nhẹ một tiếng, chỉ cái ghế băng trên hành lang “Anh Tần, hiện giờ không còn phòng bệnh trống, sợ rằng phải để anh chịu khó mà truyền tại đây vậy.”Tần Không “…”Anh ta nhìn Quý Triết Ngạn hừ hừ một tiếng, rồi cất bước rời khỏi. Tôn Thiến nhìn Quý Triết Ngạn, muốn nói rồi lại thôi.“Cô Tôn còn có chuyện gì ư?”“À…” Tôn Thiến mím khóe miệng, cười cười với anh, “Bác sĩ Quý, tôi muốn hỏi một chút, có thật là Trăn Trăn mất trí nhớ không?”Quý Triết Ngạn nói “Điều này thì tôi không dám chắc chắn.”Tôn Thiến ngẩn người “Nói như vậy có khả năng là con bé giả vờ ư?”“Có khả năng này, nhưng theo suy đoán của tôi, bệnh nhân hẳn là thật sự mất trí nhớ.”Tôn Thiến cắn đôi môi đỏ tươi của mình, ngẩng đầu cười với Quý Triết Ngạn “Cám ơn bác sĩ Quý.”Bà nói xong liền bước về thang máy phía trước, Quý Triết Ngạn nhìn bóng lưng rời đi của bà, xoay người đi về một hướng phòng bệnh, Diệp Trăn Trăn còn đang mơ mơ màng màng nằm trên giường bệnh, suy nghĩ những chuyện xảy ra hai ngày vì bác sĩ Quý quản lí thời gian thăm bệnh rất nghiêm, cho nên cô cũng chỉ nghe được một ít chuyện của mình từ Tôn tên là Diệp Trăn Trăn, năm nay 21 tuổi, đang học năm ba Đại học. Lúc năm 15 tuổi đã xảy ra một tai nạn giao thông, mà ba mẹ của cô đã mất trong vụ tai nạn ấy, cô cũng đã từng bị mất trí nhớ. Đúng rồi, hôm nay còn xuất hiện một người chồng sắp cưới, Diệp Trăn Trăn nhíu mày, cảm thấy đầu mình bắt đầu đau.“Cô Diệp, đến giờ uống thuốc rồi.”Tiếng nói nhẹ nhàng của y tá vang lên bên tai, Diệp Trăn Trăn dụi dụi mắt ngồi dậy. Y tá giúp cô đặt gối tựa sau lưng, đưa thuốc và nước ấm tới. Diệp Trăn Trăn nhìn những viên thuốc màu sắc rực rỡ, cầm lên uống một lần cho xong.[jc]Thấy cô đã uống thuốc, y tá cầm nhiệt kế trên tay, đặt vào miệng cô “Cô Diệp, bác sĩ Quý nói, hiện tại cô cần nghỉ ngơi, không nên suy nghĩ lung tung.”“Ừm..” Diệp Trăn Trăn ngậm nhiệt kế, nên lời nói cũng có chút không rõ ràng “Bác sĩ Quý chắc là rất bận nhỉ?”Y tá gật đầu nói “Đúng vậy, tuy anh ấy chỉ mới 26 tuổi nhưng là bác sĩ nổi tiếng nhất của bệnh viện chúng tôi đấy.”“Vậy à?”Y tá lại gật đầu, vẻ mặt sùng bái “Bác sĩ Quý là một thiên tài, 19 tuổi làm luận văn ở Mỹ, còn tham dự vài hạng mục nghiên cứu. Sau khi về nước thì đến bệnh viện chúng tôi, nghe nói là viện trưởng đã phải bỏ ra một số tiền lớn để mời anh ấy về, đã làm vài ca phẫu thuật lớn, rất nhiều y tá trong bệnh viện đều thích anh ấy.”“À..” Diệp Trăn Trăn ngậm nhiệt kế trong miệng, ngẩng đầu nhìn y tá đang bịt mặt, “Vậy bác sĩ Quý có bạn gái chưa?”Y tá nghĩ nghĩ, tự nhiên cúi xuống nhìn cô, hạ giọng nói “Tôi cũng chỉ nghe người khác kể lại, lúc trước bác sĩ Quý có quen với một y tá trong bệnh viện, y tá kia khác khoa, bề ngoài rất xinh đẹp, nhưng mà cô ấy bắt cá hai tay, bị bác sĩ phát hiện cho nên đã chia tay.”Cái gì?Diệp Trăn Trăm xém tí nữa là cắn cái nhiệt kế trong miệng, bác sĩ Quý tốt như thế, sao lại bị người ta bắt cá hai tay? Rốt cục cô ý tá kia có chỗ nào không đúng?“Ấy, cô Diệp đừng kích động!” Y tá nhìn nhiệt kế trong miệng cô mà có chút khẩn trương, “Đều là tôi nghe người khác kể lại, cô đừng nói lại với bác sĩ Quý nha.”“Ừ.” Diệp Trăn Trăn gật đầu, còn hơi nóng nảy. Y tá ghi lại nhiệt độ vừa đo, liền rời khỏi phòng bệnh, Diệp Trăn Trăn ngủ một lát, y tá đem cơm trưa tới, lúc này thấy Quý Triết Ngạn cũng đến bên giường bệnh, nhìn tình trạng của Diệp Trăn Trăn “Hôm nay còn đau đầu không?”Diệp Trăn Trăn lắc đầu “Vừa nãy có đau, nhưng đã uống thuốc rồi nên không đau nữa.”Quý Triết Ngạn gật đầu, cầm bút ghi, lại hỏi “Thân thể có chỗ nào không thoải mái không?”“Không có, chỉ hơi mệt.”“Cô bây giờ còn rất yếu, nếu mệt thì cứ ngủ.”“Được.” Diệp Trăn Trăn ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt anh rất đẹp, tuy rằng chẳng có biểu cảm gì, nhưng cô biết anh không phải là người lạnh lùng, ít nhất anh ấy rất quan tâm bệnh nhân, rất nhiệt tình với công việc của miệng giật giật, cô hỏi “Bác sĩ, anh ăn cơm chưa?”Y tá bên cạnh “…”Tuy rằng không phải lần đầu cô nhìn thấy bệnh nhân theo đuổi bác sĩ Quý, nhưng nghe nói đây chính là thiên kim tiểu thư đó nha, trực tiếp như thế không có vấn đề gì sao? Cô nghiêng đầu nhìn Quý Triết Ngạn, anh đang ghi chép rồi tạm dừng một lát, đáp “Chưa ăn.”Diệp Trăn Trăn chớp chớp hai mắt “Bác sĩ Quý, anh không thể chỉ lo làm việc, cũng phải chăm sóc đến thân thể mình chứ.”“Ừ.” Quý Triết Ngạn lên tiếng, dừng bút trong tay “Cô ăn cơm xong liền nghỉ ngơi đi, đến giờ uống thuốc y tá sẽ đến gọi cô.”Diệp Trăn Trăn đáp ứng xong, lại thử hỏi một câu “Bác sĩ Quý, tôi có thể ra ngoài tản bộ không?” Hôm nay có nắng, nhìn rất ấm áp, nếu có thểcô muốn đi ra ngoài phơi nắng một mà lại bị bác sĩ Quý từ chối “Dựa vào tình trạng của cô hiện giờ không thể đi ra ngoài tản bộ.”Diệp Trăn Trăn vẻ mặt suy sụp, bác sĩ Quý lại bổ sung “Nhưng mà vẫn có thể ra ngoài phơi nắng.”“Thật ư?” Cô ngẩng đầu lên mừng Triết Ngạn gật đầu, nói với y tá bên cạnh “Cô mang xe lăn đến đây.”“Vâng.” Y tá gật đầu rồi đi ra ngoài, Qúy Triết Ngạn nhìn đôi mắt lấp lánh ánh sáng như cún con của Diệp Trăn Trăn, đột nhiêm cảm thấy buồn cười.“Sau khi ăn cơm xong, tôi sẽ đẩy cô đi ra ngoài.”“Hả?” Diệp Trăn Trăn ngây dại, bác sĩ Quý tự tay đẩy cô đi. Tâm trạng đội nhiên có chút hoảng hốt, ánh mắt liền né tránh “Không, không cần đâu, anh bận rộn như thế, để y tá đẩy tôi đi là được rồi.”“Không sao, giữa trưa là giờ nghỉ mà.” Bác sĩ Quý cắm cây bút vào bảng bệnh án, xoay người rời khỏi. “Nhưng mà..” lời còn chưa thốt ra khỏi miệng, Diệp Trăn Trăn đành phải nuốt trở khi ăn trưa không lâu, bác sĩ Quý đã đến phòng bệnh, Diệp Trăn Trăn định tự mình ngồi lên xe lăn, kết quả lại được anh bế người anh có hương thơm nhàn nhạt, giống như chăn nệm sau khi phơi dưới ánh nắng mặt trời ban trưa, vô cùng ấm áp. Cánh tay cô nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh, không biết anh có nhận ra tim cô đang đập thình thịch hay khi bế cô ngồi vào xe lăn xong, anh còn cẩn thận đắp lên chân cô một chiếc chăn mỏng, Diệp Trăn Trăn xấu hổ cảm ơn, bác sĩ Quý nhàn nhạt đáp lời rồi đẩy cô ra khỏi phòng lẽ do thời tiết rất đẹp, trong vườn hoa bệnh viện có rất nhiều bệnh nhân xuống đây tản bộ. Ánh mặt trời tháng ba chiếu sáng, ấm áp vừa đủ, thoát khỏi mùi khử trùng trong phòng bệnh, Diệp Trăn Trăn cảm thấy tâm trạng mình dường như khá hơn rất Triết Ngạn đẩy cô đến bên cạnh một gốc cây to, Diệp Trăn Trăn nhìn các y ta dìu bệnh nhân đi chầm chậm, mang vẻ hối lỗi mà nói với người bên cạnh “Thật là ngại quá, làm cho thời gian nghỉ trưa của bác sĩ cũng không có.”Quý Triết Ngạn không để ý lắm “Không có gì, tôi vốn dĩ cũng không định nghỉ trưa.”Diệp Trăn Trăn ngước nhìn anh, cười ha ha hai tiếng mà nói “Bác sĩ Quý biết không, khi nghe anh gọi tôi là Diệp Trăn Trăn, tội thật sự đã thở phào nhẹ nhõm. Tôi vốn còn lo nếu mình tên là Lý cẩu đản thì không biết phải làm sao bây giờ.”Quý Triết Ngạn không có đáp lại, Diệp Trăn Trăn cười có chút nhạt nhẽo. Cô im lặng một lát rồi hỏi “Bác sĩ Quý, tôi có thể nhớ lại không?”Quý Triết Ngạn nói “Có rất nhiều trường hợp khôi phục sau khi mất trí nhớ, tuy là đầu của cô bị va đập, nhưng không có máu bầm ứ lại bên trong não bộ, hẳn là do yếu tố tâm lý gây ra mất trí nhớ.”“Yếu tố tâm lý.” Diệp Trăn Trăn theo bản năng lập lại bốn chữ này, rốt cuộc ở hiện trường vụ án cô đã thấy cái gì, mới chịu đã kích đến nỗi gây ra mất trí nhớ thế này? “Vậy nếu đi gặp bác sĩ tâm lý có ích với việc khôi phục trí nhớ của tôi không? Tôi nhớ đã đọc qua, thôi miên có thể giúp người ta khôi phục trí nhớ.”[jc]Quý Triết Ngạn trầm mặc nói “Thôi miên sẽ tạo thành gánh nặng đối với thân thể của cô, tình trạng hiện tại của cô không thích hợp để làm thôi miên.”Diệp Trăn Trăn mím môi không nói, Quý Triết Ngạn nhìn cô một lát, lại nói tiếp “Tôi biết cô không nhớ gì sẽ khiến cô không có cảm giác an toàn, nhưng việc này không gấp được, chờ sau khi điều dưỡng thân thể cho tốt, sau đó nhận điều trị tâm lí cũng không muộn.”“Vâng.” Diệp Trăn Trăn gật đầu, đối với lời nói của bác sĩ Quý, cô đều nói gì nghe nấy, không phải bởi vì anh là một bác sĩ giỏi, mà bởi vì cô càng nguyện ý tin tưởng anh hơn so với mợ và người chồng sắp cưới xa lạ cành cây chú chim nhỏ kêu vài tiếng rồi vỗ cánh bay đi, một cô y tá trẻ đẩy một ông lão đi qua dưới tàng viện trung ương của thành phố A là bệnh viện bậc nhất, cho nên ngoại hình của y tá cũng là tiêu chuẩn bậc nhất, đặc biệt là cô ý ta trước mặt này, nhất định là người nằm trong số đó. Giống như đã nhận ra ánh mắt của cô, y tá bước chậm lại nhìn sang đây, sau đó đột ngột dừng Trăn Trăn lông mày nhảy dựng, đợi chút, chuyện gì vậy, sao biểu cảm bác sĩ Quý lại mất tự nhiên vậy.“Y tá kia khác khoa, ngoại hình rất xinh đẹp, nhưng hình như cô ấy bắt cá hai tay, bị bác sĩ Quý phát hiện, cho nên chia tay.”TMD….Đây là y tá đã bắt cá hai tay kia sao?Như hiểu được ánh mắt của cô, cô ý tá liền chạy vọt qua đây “Ánh mắt cô như vậy là có ý gì? Có phải nghĩ tôi là người bắt cá hai tay hay không?”Diệp Trăn Trăn “…”Cô trừng mắt nhìn, biểu hiện của cô rõ ràng vậy sao?Y tá không đợi cô trả lời, nhìn về phía Quý Triết Ngạn đứng bên cạnh “Bác sĩ Quý, sao anh lại có thể nói với bệnh nhân loại chuyện này! Hơn nữa sao anh lại có thể không biết xấu hổ mà nói tôi bắt cá hai tay?”Lỗ tai vừa dựng lên, y tá chạy đến trước mặt cô “Cô biết không, lúc tôi cùng anh ta yêu đương, đừng nói là lên giường, ngay cả tay của tôi anh ta còn chưa từng nắm qua. Cô cho rằng tại sao tôi lại muốn tìm bạn trai. Là vì cùng anh ta yêu đương kiểu Plato đấy. Mỗi ngày nhìn nhưng không thể chạm vào, tôi không chịu nổi nên đi tìm bạn trai khác thì sai sao?”“Không, không, cô không sai…” DIệp Trăn Trăn ngửa đầu, bị cô rống mà hoang tá bước hai bước, giống như vẫn chưa nhụt chí, lại chỉ vào Quý Triết Ngạn “Anh ta chẳng biết yêu là gì.”…Đến khi bóng dáng cô y tá biến mất ở hoa viên, bên tai Diệp Trăn Trăn vẫn còn vang vọng giọng nói rít gào đau đớn ấy. Cô và bác sĩ Quý vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, một trận gió thổi qua cuốn đi vài cái lá rụng dưới tàng cây.“Bác sĩ, có thật là anh vẫn chưa từng nắm tay cô ấy không?”“…”“Anh chưa từng yêu đương sao?”“Tình cảm của tôi không có vấn đề, tôi chỉ là…”“Lãnh cảm hả?”“…”“Ha, xin lỗi, nhưng nếu đã như thế sao anh lại cùng cô ấy qua lại?”“Vừa rồi cô cũng thấy đó, cảm xúc của cô ấy không được ổn định, nếu tôi cự tuyệt thì rất có thể làm cho bệnh tình của cô ấy xấu hơn.”“Vì vậy anh coi cô ấy là bệnh nhân mà điều trị hả?”“Đúng vậy, sau này tôi phát hiện có bác sĩ khác thay tôi tiếp nhận, cho nên kết thúc quá trình trị liệu với cô ấy.”“Bác sĩ Quý, anh đúng là không biết yêu là gì cả.”“…” Editor JingcaoDiệp Trăn Trăn cảm thấy mình giống như đã quay trở lại lúc còn đang trong bụng mẹ, ở trong nước khi nổi khi chìm, nghĩ mình cứ tiếp tục yên tâm ngủ như khóc của một người phụ nữ đã đánh thức cô, Diệp Trăn Trăn thật sự không muốn để ý đến, nhưng người phụ nữ đó cứ khóc mãi, nếu như không phải cô đang ngủ rất thoải mái, cô nhất định sẽ ngồi dậy mà đánh cho người kia một sau đó giọng nói của một người đàn ông truyền tới, tuy không nghe rõ anh ta đang nói cái gì, nhưng âm thanh lạnh nhạt tựa như băng tuyết lao tới, bỗng chốc cô cảm thấy mình như bị bao Trăn Trăn cảm thấy có chút tò mò, rốt cục cũng mở mí mở cố gắng một chút, lần này cuối cùng cũng hơi mở được một kẽ hở nho nhỏ, nhưng ánh sáng quá chói khiến cô thiếu chút nữa phải nhắm mắt bóng người lắc lư trước mắt, chỉ xuất hiện hình dáng mơ hồ, Diệp Trăn Trăn tạm thời không biết người đàn ông vừa rồi nói chuyện là ai. Dần dần thích ứng được ánh sáng bên trong phòng, Diệp Trăn Trăn giật giật mắt, liền thấy một người phụ nữ trước như là bị ai đó nhấn tắt chốt công tắc, tiếng khóc đột nhiên ngừng lại. Khóe mắt người nọ còn vương nước, gần như là nhào lên người của Diệp Trăn Trăn “Trăn Trăn à, con đã tỉnh?”Diệp Trăn Trăn bị ôm đau, nâng cánh tay muốn đẩy người phụ nữ nhiệt tình này ra, nhưng cô chỉ nâng lên được một ngón tay. Người phụ nữ dường như không hề nhận ra ý đồ của cô, vừa mừng vừa lo nhìn cô “Trăn Trăn, nói cho mợ biết, có chỗ nào không thoải mái hay không?”.Mợ? Diệp Trăn Trăn nhíu nhíu chân mày, người phụ nữ xa lạ này là mợ của cô sao?“Cô Tôn, xin nhường chổ.”Là âm thanh vừa Trăn Trăn nâng mắt, người đàn ông mặt áo blouse trắng đang đi tới trước mặt mình, ánh mặt trời chiếu lên thân hình của anh ta, có chút chói ta khom người xuống, mái tóc đen theo đó mà rũ xuống “Cô còn nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì không? Biết mình là ai không?”Không hề mang theo chút tình cảm nào, giọng nói hoàn toàn theo công thức hóa, nhưng lại làm cho Diệp Trăn Trăn đang nghe có chút mê say “Tôi cũng muốn biết anh là ai?”Người đó dừng một chút, rồi đứng thẳng dậy, cúi đầu nhìn người trên giường bệnh “Tôi tên là Quý Triết Ngạn, là bác sĩ chủ trị của cô, bây giờ cô cho tôi biết cô tên là gì?”“Tôi tên là…”Tên tôi là gì ấy nhỉ?Tựa như sau một cuộc thi chạy marathon, mặc dù đã rất cố gắng, nhưng cuối cùng cũng đành phải buông tha “Bác sĩ Quý, tôi dường như không nhớ tên mình.”Quý Triết Ngạn không có phản ứng gì, nhưng người phụ nữ đứng bên cạnh nhảy dựng lên “Cái gì?! Con lại mất trí nhớ?”Lại? Diệp Trăn Trăn cẩn thận nghiền ngẫm chữ này, cảm thấy nhất định bên trong có chuyện phụ nữ vọt tới giường bệnh, như muốn nắm vai cô lắc cho tỉnh táo mà hành động này bị ngăn lại bởi ánh mắt của bác sĩ ta ngượng ngùng thu tay lại, quay về chỗ vừa đứng, Quý Triết Ngạn nhìn Diệp Trăn Trăn một lúc rồi nói “Cô là Diệp Trăn Trăn, trước kia từng có bệnh án mất trí nhớ.”Diệp Trăn Trăn cau mày không nói gì, không lẽ mất trí nhớ còn có thể mất thành thói quen?“Cô Tôn này là mợ của cô, cô không có ấn tượng gì sao?”Diệp Trăn Trăn nhìn theo ngón tay thon dài của anh ta chỉ về người phụ nữ kia, nhớ lại gương mặt ấy ở trong đầu một lần, cuối cùng lắc đầu “Không có.”Lời cô vừa nói ra cũng làm tâm tình người phụ nữ sa sút, bà ta nhìn Diệp Trăn Trăn một lúc, cảm xúc trong mắt rõ ràng mất đi, nhìn đến khi toàn thân cô nổi da gà. “Vậy con còn nhớ rõ tối qua đã xảy ra chuyện gì không?”Tối hôm qua? Diệp Trăn Trăn cẩn thận suy nghĩ một chút, không chỉ có tối hôm qua, ngay cả tối hôm trước, hôm kia xảy ra cái gì, cô đều không nhớ. Cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn Quý Triết Ngạn “Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Sao tôi lại ở trong bệnh viện?”Quý Triết Ngạn cũng nhìn cô, ánh mắt thật sạch sẽ, dường như không có chuyện gì có thể làm cho ánh mắt ấy gợn sóng “Thân thể cô có chỗ nào không thoải mái hay không?”Tuy rằng anh ta lảng tránh vấn đề của mình, nhưng cô vẫn quyết định phối hợp với bác sĩ trị liệu của mình “Toàn thân đều không thoải mái, rất đau, đặc biệt là đầu.”Quý Triết Ngạn gật đầu “Cô lăn từ trên cầu thang xuống, đau là chuyện bình thường.”Cầu thang? Diệp Trăn Trăn a một tiếng, vốn định hỏi tiếp, cửa phòng bệnh lại có tiếng gõ, người bên trong thậm chí còn chưa có cơ hội nói hai tiếng mời vào, liền đẩy cửa bước vào.“Cảnh sát đây”. Hai người mặc cảnh phục đi tới, lúc nói câu này còn đưa ra giấy chứng nhận, nhưng rất nhanh thu lại.“Chúng tôi nghe nói bệnh nhân đã tỉnh, nên đến thăm một lát”. Người cảnh sát bên trái đi về phía trước một bước, dáng người anh ta rất cao, còn cao hơn cả bác sĩ Quý, bộ cảnh phục rất phù hợp với dáng người, hai chân dài tuyệt đối, làm cho Diệp Trăn Trăn lui vào trong chăn theo bản mắt anh ta rất sắc bén, giống như không có chuyện gì có thể che giấu được anh ta, cô không muốn cùng loại người như vậy nói Diệp Trăn Trăn, người phụ nữ gọi là mợ của cô rõ ràng cũng không thích anh ta, vừa thấy anh ta bước vào liền nhíu trong phòng có thể thản nhiên đối mặt với người cảnh sát này chỉ có Quý Triết Ngạn. Anh nhìn thoáng qua cô y tá nhỏ rụt rè sợ hãi đứng bên ngoài, bưới vài bưới tới cạnh cửa “Cảnh sát Tả, cô ấy không thể giúp anh được.”Tả Dịch liếc mắt nhìn anh, “Anh có ý gì?”“Cô ấy bị mất trí nhớ.”“Mất trí nhớ?” Trong mắt Tả Dịch hiện lên tia nghiền ngẫm, anh nhìn Diệp Trăn Trăn trên giường bệnh, tựa như chim ưng đang nhìn con mồi, “Cô Diệp, cô bị mất trí nhớ à?”Diệp Trăn Trăn gật gật đầu ừ một Dịch cười nhẹ một tiếng, quay qua nói với Quý Triết Ngạn “Bác sĩ Quý biết không, cảnh sát chúng tôi thường gặp người có chứng mất trí nhớ nhiều hơn anh, nhưng mà không sao, tôi hiểu rõ nhất cách trị bệnh mất trí.”Anh ta nói xong cúi đầu nhìn Diệp Trăn Trăn, “Cô Diệp đã mất trí nhớ, tôi liền giúp cô nhớ lại một chút. Đêm qua, chính là tối ngày 13 tháng 3, tại nhà Diệp gia đã xảy ra án mạng giết người, người chết là ông ngoại cô, Diệp Hồng Sinh, năm nay 74 tuổi, ngực bị người dùng vật sắc bén đâm hai dao mà toi mạng. Người báo án là cậu của cô, lúc chúng tôi chạy đến hiện trường thì cô đã được đưa vào bệnh viện.”Khi nói Tả Dịch luôn luôn quan sát vẻ mặt của Diệp Trăn Trăn, cô cái gì cũng không nhớ, cho nên khi nghe ông ngoại của mình bị giết thì cảm giác khiếp sợ nhiều hơn là bi thương. Trong lòng suy nghĩ đến lời nói của Tả Dịch, khóe miệng giật giật, rốt cục cô cũng nói câu đầu tiên với anh ta “Vì sao tôi lại được đưa vào đây?”“Cô ngã từ trên cầu thang xuống, hôn mê bất tỉnh, bước đầu chúng tôi hoài nghi là hung thủ đã đẩy cô ngã xuống lầu.”Ánh mắt của Tả Dịch vẫn đặt trên người mình, nhưng bây giờ cô lại không sợ hãi, hung thủ đẩy cô xuống lầu, rất có thể bởi vì cô đã nhìn thấy chuyện gì đó.“Cho nên, cô nên biết rằng khẩu cung của cô rất quan trọng đối với chúng tôi, rất có khả năng cô đã thấy được bộ dáng của hung thủ.”Diệp Trăn Trăm mím môi, sắc mặt càng tái nhợt hơn so với vừa rồi. Bác sĩ Quý thấy cô như thế, quay đầu nói với Tả Dịch “Cảnh sát Tả, bệnh nhân cần nghỉ ngơi, mời các anh ra ngoài.”Tả Dịch không để ý đến anh, vẫn nhìn chằm chằm vào Diệp Trăn Trăn, như thể muốn tìm ra dấu vết nào đó từ gương mặt cô.“Cảnh sát Tả, bệnh nhân cần nghỉ ngơi, mời các anh ra ngoài.” Cùng một lời nói, một giọng điệu, nhưng không hiểu sao càng có phần áp bách hơn vừa rồi. Tả Dịch thu lại ánh mắt, liếc bác sĩ trước mặt một cái, khóe miệng cong cong “Bác sĩ Quý, không biết tôi có thể nói vài lời với anh được không?”Biểu cảm này của Tả Dịch đã làm qua rất nhiều lần, rất thành công làm tâm lí của các phạm nhân sụp đổ, nhưng người đàn ông trước mặt lại không đổi sắc mà nói “Nếu là nói chuyện phiếm thì tôi không có hứng thú, nhưng nếu là lấy khẩu cung thì tôi rất sẵn lòng mà phối hợp.”Tả Dịch cười một tiếng, bước ra khỏi phòng bệnh, Quý Tiết Ngạn cũng đi theo anh ta ra ngoài. Trong phòng bệnh giờ chỉ còn lại có 2 người là Tôn Thiến và Diệp Trăn Trăn, Tôn Thiến thở dài nhẹ nhõm một ta nhìn đến giường bệnh của Diệp Trăn Trăn, mắt của Diệp Trăn Trăn rất to, bình thường càng sáng lại rất có thần, bây giờ lại có vẻ ảm đạm xám xịt. Bà cười cười bước đến, sờ cái trán của Diệp Trăn Trăn “Trăn Trăn, con thật sự không nhớ gì hết à?”Diệp Trăn Trăn chỉ gật đầu mà không trả lời. Tay của Tôn Thiến cứng đờ, nhưng lại duy trì gương mặt tươi cười “Không sao hết, rồi từ từ sẽ nhớ ra thôi, con đói bụng chưa? Muốn ăn gì mợ đi mua cho con.”Diệp Trăn Trăn ngước mắt nhìn bà, bà hẳn là 40 tuổi, nhưng nhìn qua thì lại rất trẻ, so với tuổi thật có lẽ còn trẻ hơn 10 tuổi, gương mặt trang điểm đẹp đẽ, mùi nước hoa trên người tuy nồng nhưng lại không gay mũi, chắc là một loại nước hoa hàng hiệu nào vị phu nhân an nhàn sung là đánh giá của cô, nếu nói người này là mợ của mình, vậy thì Diệp gia có lẽ rất giàu có.“Con không đói, con muốn ngủ một lát.” Diệp Trăn Trăn có chút buồn ngủ nhắm mắt lại. Tôn Thiến thấy cô như vậy, vội vàng gật đầu nói “Được rồi, con ngủ đi, mợ đi ra ngoài mua đồ ăn cho con, tỉnh dậy rồi ăn.”“Dạ, cám ơn mợ.” Diệp Trăn Trăn dường như rất mệt, nói xong liền nhăm mắt lại. Tôn Thiến đứng nhìn cô một lát, rồi xoay người rời hành lang, Tả Dịch đang hỏi Quý Triết Ngạn “Diệp Trăn Trăn thực sự bị mất trí nhớ sao?”Quý Triết Ngạn nói “Lúc cô ấy ngã từ trên cầu thang xuống đầu bị va chạm, hơn nữa có thể tại hiện trường cô ấy bị kích thích vượt quá giới hạn, đây đều có khả năng làm cho cô ấy bị mất trí nhớ.”Tả Dịch theo thói quen mà tìm đồ trong túi, nhưng nhận ra mình đang mặc cảnh phục, nên rút tay về “Cô ấy có khả năng giả vờ hay không?”“Loại bệnh mất trí nhớ này rất đặc thù, tôi không có cách nào nói cho anh biết về định nghĩa chính xác, nhưng mà...” Quý Triết Ngạn nói đến đây thì liếc Tả Dịch một cái, “Kinh nghiệm của cảnh sát Tả đối với loại bệnh này còn phong phú hơn so với tôi, bệnh nhân có phải mất trí nhớ hay không, anh phải biết rõ hơn tôi chứ.”Tả Dịch nhìn anh cười cười, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy trong mắt Quý Triết Ngạn có cảm xúc khác, cho dù đây là đang cười nhạo anh ta.“Cảm ơn bác sĩ Quý đã phối hợp.” Tả Dịch dẫn cấp dưới rời đi, vừa ra khỏi bệnh viện, người luôn đi theo anh ta dùng khuỷu tay đụng anh ta, “Sếp, hút một điếu không?”Tả Dịch nhìn khói thuốc trên tay anh, lắc lắc đầu “Không”. Vừa rồi muốn hút, nhưng qua cơn rồi lại lười thoại trong túi vang lên, Tả Dịch lấy ra nhìn thoáng qua, rồi nhận cuộc gọi.“Sếp, vừa nghe được tin mới, không biết có ích hay không.”“Nói”“Diệp Trăn Trăn đã từng mất trí nhớ năm 15 tuổi.” Chương 46 Đội Sống Sót đứng chờ ở cửa ra vào một hồi lâu, đội Tất Thắng mới chạy ra khỏi cửa, vừa chạy vừa khóc bù lu bù loa, gào lên. “A a a a a a đáng sợ quá!” Đọc tiếp “[Nữ Hoàng] Chương 46” → Chương 5 Bác sĩ Thẩm, tôi biết lỗi rồi. “Đừng sợ, có tôi ở đây.” Thẩm Trường An, “Cầu dao điện của bệnh viện bị chập, tôi đã gọi người sửa rồi, một lát sẽ xong nên cô đừng sợ” Đọc tiếp “[Nam thần] Chương 5” → Chương 1 Mất trí nhớ Đọc tiếp “Chương 1” → Tác giả Bàn Lật Tử Nguồn convert sakahara TTV Edit Jeongie Thể loại Hiện đại, nhẹ nhàng, song C, HE Văn án Diệp Trăn Trăn lai mất trí nhớ, lúc cô tỉnh dậy, ở trước mắt cô là Vụ án sát hại ông ngoại Bản di chúc Vị hôn phu thâm tình Cậu mợ vô cùng ân cần Người làm trung thực Bác sĩ chủ trị lạnh lùng lại quyến rũ Diệp Trăn Trăn bỗng chốc hóa thành trinh thám, ai ai cũng khả nghi. Hung thủ là anh ta? Cô ta hay bọn họ? Chân tướng chỉ có một, nhưng hung thủ lại lại không phải một người. Mục lục Chương 1 Chương 2 …

nữ vương mất trí nhớ