cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh
"Cảm ơn ngài đã giúp đỡ trong 1 tuần qua." Shizue cúi đầu cảm ơn. "Shizue không cần phải cảm ơn, cậu cũng đã rất cố gắng mà!" Muichirou cười vui vẻ nói. "Vâng." Shizue cũng mỉm cười nói. "Vậy đến lúc tôi phải về rồi, hẹn gặp lại ngài sau Muichirou-sama."
Dì xoa đầu tôi, dì bước đi tôi nhìn theo sau, mông dì tròn xoe, eo thon, cặp chân dài miên man…một vẽ đẹp tuyệt vời của tạo hóa, mặc dù tôi chưa cảm nhận rõ cái cảm giác của mình là gì nhưng bản năng đàn ông trong tôi đã trổi dậy, tôi biết chính cái mà tôi vừa nhìn
Nhớ tới sự tình trải qua, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng xác thực được thời gian hiện tại, hai tháng trước cô vừa tròn hai mươi tuổi. Hai mươi tuổi, cô đã hai mươi bảy tuổi lại có thể một lần nữa sống lại lúc hai mươi tuổi. Cô không biết nên may mắn hay là nên khổ sở
tỷ số m7 Gaming is a software provider focused on mobile casino gaming giày new balance 574 nam From general topics to more of what you would expect to find 0kcol3.wots-on.info gaming is your first and best source for all of the information you're looking for tructiep tyso.
Chương 22: Sẽ rất tốt. Chương trước Chương tiếp. Có một loại người, anh càng đối tốt với cô, cô lại càng được một bước lấn tới. Không cô gái nào so với Lâu Nghiêu Nghiêu đem những lời này chứng minh ngày càng hoàn mỹ hơn. Một giờ trước, Tần Chí kêu cô rời
Site De Rencontre Entre Personnes Handicapées. Lâu Nghiêu Nghiêu bắt đầu giận dỗi cùng Tần Chí. Tuy rằng lần này chính là Lâu Nghiêu Nghiêu suy nghĩ vẩn vơ, Tần Chí hoàn toàn là không biết cô tức cái gì. Nói thực ra, số lần Tần Chí cùng Lâu Nghiêu Nghiêu cãi nhau cùng giận dỗi, tuyệt đối không ít, đối với Tần Chí mà nói, vô luận đi đâu đều mang theo một đứa con riêng, cảm giác gì đó đối một nam sinh mà nói là một loại tra tấn, trời biết, anh có bao nhiêu lần thiếu chút nữa xúc động đem cái đuôi này ném vào trong rõ nghiêm trọng nhất là vài năm trung học kia, mối tình đầu thiếu niên bắt đầu đối nữ sinh cảm thấy hứng thú, kết quả mỗi lần đều vẫn chưa kịp nói, đã bị Lâu Nghiêu Nghiêu phá hủy. Phản nghịch có, phẫn nộ có, cũng từng quyết định trốn đi thật xa, không bao giờ để ý đến nhóc quỷ phiền toái này nữa. Kết quả cuối cùng Lâu Nghiêu Nghiêu cái gì cũng chưa nói, cái gì cũng chưa làm, chỉ là mở to cặp mắt to kia nhìn anh, trầm mặc rơi nước mắt, sau đó, quyết tâm lúc trước liền không cánh mà bay, biện pháp gì đều không có. Cho nên nói thanh mai trúc mã là người duy nhất trên thế giới này khiến anh luyến tiếc không nỡ rời xa. Tình cảm thanh mai trúc mã, ai nhẫn tâm, người đó Chí không đủ nhẫn tâm, cho nên Lâu Nghiêu Nghiêu thắng, đá không xong, vậy thì nhận rõ sự thật đi, sự thật chứng minh, có một bạn gái như Lâu Nghiêu Nghiêu, cũng rất không sai, cô tuy rằng điêu ngoa lại tùy hứng, nhưng bản chất cũng không xấu, thực dễ dàng bị chọc giận đồng thời cũng thực dễ dàng bị cảm động, hơn nữa cho tới bây giờ người thấy được cũng chỉ có mình anh, đối với nam nhân đến nói, thực hư vinh đúng không, đám bạn bè kia cũng vì vậy mà trêu đùa anh, đều nói anh vô sỉ, nhỏ như vậy cũng xuống tay không cảm thấy ngượng ngùng, ngược lại càng quý trọng đoạn cảm tình này, thái độ đối với Lâu Nghiêu Nghiêu cũng ngày càng chuyển biến, từ bắt đầu không kiên nhẫn chậm rãi biến thành hiện tại chịu mệt nhọc, một người nam nhân, nếu như bắt đầu học được quý trọng một nữ nhân, vậy anh ta đã thật sự trưởng như không có chuyện ngoài ý muốn, Tần Chí đại khái sẽ cùng Lâu Nghiêu Nghiêu như vậy ở chung cả đời. Nhưng mà chuyện xấu chợt hiện, Lâu Thanh Thanh xuất hiện, cướp đi hơn một nửa lực chú ý của Lâu Nghiêu Nghiêu, cố gắng lại quá tịch mịch, tuy rằng vẫn chơi cùng đám nam sinh cũng không thiếu bạn bè, nhưng thiếu khuyết bạn nữ, Lâu Nghiêu Nghiêu thực thích chị gái cùng cha khác mẹ kia, cô giống như cọp mẹ, đem người "chị" yếu ớt kia bảo hộ ở sau người. Nhưng mà, tình cảm chị em này không thể kéo dài lâu lắm, liền tan vỡ, tiếp theo Trần Hạo đột nhiên xâm nhập, từ nay về sau, bọn họ càng chạy càng xa, ước hẹn mấy năm trước, Lâu Nghiêu Nghiêu giống như hoàn toàn quên lãng, mà anh, cũng chỉ có thể làm bộ như không từng xảy ra, thật giống như tất cả những chuyện kia đều là chính là anh ảo Tư Nam nói, hoặc là được ăn cả ngã về không, hoặc là buông tay đi. Đáng tiếc, hai loại đó anh đều làm không được. Cho nên, tiếp tục như vậy đi. Giận dỗi a, rất nhiều năm rồi chưa từng có. Tần Chí vừa lái xe vừa nghĩ như vậy, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở vị trí tay lái phụ nghiêng đầu nhìn bên ngoài, nhưng không liếc anh một cái. Tình huống này đã kéo dài cả một ngày, Lâu Nghiêu Nghiêu biết là chính mình cố tình gây sự, nhưng cô lại nén không được tức giận, trên đời này làm sao có thể có nam nhân ngốc như vậy? Đầu anh ta nghĩ thế nào, nếu như anh ta có thể thổ lộ, có phải kết cục đời trước, sẽ không lặp lại hay không?Sẽ không lặp lại sao? Trong lòng Lâu Nghiêu Nghiêu giống như đã biết đáp án, nhưng càng biết đáp án, cô lại càng giận chính mình, cô thực ngốc, sao vẫn không phát hiện cảm tình của Tần Chí đối với cô? Cô vẫn nghĩ Tần Chí coi cô như em gái... Bởi vì bọn họ ở chung từ mười hai tuổi về sau không có gì thay đổi, sau đó kiếp trước đến lúc Tần Chí nói yêu cô, cô cũng không biết đối phương đã yêu cô từ khi nào. Thì ra... vẫn luôn như vậy, cho nên cô vẫn không phát thật sự là chân tướng làm cho người ta muốn nổi điên. Hai người bọn họ chính là một đôi đầu đất tám lạng nửa cân. Hai người đầu đất trầm mặc ngồi ở trong xe, đều tự nghĩ, đều tự tâm họ hiện tại đi tham gia một cuộc gặp mặt, lúc đầu quyết định là ngày hôm qua, nhưng bởi vì trời mưa, liền sửa lại là hôm nay. Địa điểm là một quán bar, quán ban đêm tương đối đa dạng đủ loại, quán bar này chính là một nơi nói chuyện phiếm cùng uống rượu thuần túy khách quen nơi này, nhân viên phục vụ đối với Tần Chí phi thường quen thuộc, đem chìa khóa giao cho một nhân viên ở bãi đậu xe, Tần Chí liền cùng Lâu Nghiêu Nghiêu đi vào. Quán bar bố trí tuy rằng tinh xảo xa hoa, nhưng đối với những người có tuổi mà nói, vẫn là không đủ cấp bậc, mà người trẻ tuổi kích tình vô hạn lại không thích câu nệ như vậy, cho nên cho dù là cuối tuần, khách hàng cũng không nhiều, Tần Chí cùng Lâu Nghiêu Nghiêu thực dễ dàng ngay tại khắp ngõ ngách tìm được đám bạn họ hai người giống như là đến trễ nhất, vừa nhìn thấy bọn họ, tính tình sinh động Đông Đông liền giãn cổ họng kêu bọn họ "Bên này."Bảy tám nam sinh, chỉ có một mình Lâu Nghiêu Nghiêu là nữ sinh, cô tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống, sau đó nghe bọn anh nói chuyện phiếm. Nói chuyện nhiều nhất là Đông Đông, cũng chính là nhân vật chính hôm nay. Lại nói tiếp Đông Đông người này rất có ý tứ, anh ta đại khái là người vô dụng nhất nhóm người này, trước đây đánh nhau với người khác uy phong lẫm lẫm, anh ta cố tình luôn bị đánh đến mức nước mũi lẫn cùng nước mắt, nhưng anh ta lại đặc biệt thích gây chuyện thị phi, ba ngày hai bữa đều bị giáo huấn, có thể cùng Lâu Nghiêu Nghiêu sánh vai vua phiền toái, nhưng anh ta ngoài ý muốn là một nghệ sĩ đàn dương cầm cực tốt, hơn nữa khuôn mặt mềm mại kia cũng là có thể lừa bịp các cô gái đó càng lớn người lại càng có chí hướng, học ở một học viện âm nhạc ở nước ngoài, khi mọi người đều nghĩ đến tiểu tử này sẽ trở thành Nghệ sĩ thì người nhà cũng chuẩn bị đưa anh ta tiếp tục xuất ngoại đào tạo chuyên sâu, anh ta đột nhiên nói không muốn, sau đó tìm một chiếc xe để cải tạo lại đi du lịch cả nước, vừa đi đã hơn một năm. Nhìn thấy Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn anh ta, Đông Đông lộ ra một hàm răng trắng "Chị, nhìn gì vậy?"Lâu Nghiêu Nghiêu trừng mắt liếc nhìn anh ta một cái, lười nói cùng anh ta, là người ít tuổi nhất trong nhóm, lại bị xưng là "Chị", nguyên nhân chính là cô trước đây quá thích gây chuyện thị phi, đám nam sinh bị ép giải quyết tới phiền, không nhớ rõ là ai nói một câu như thế này"Cô chính là chị gái tôi, chị, cầu lão nhân gia ngài đừng náo loạn nữa!"Cô nghe được rất đắc ý, làm cho một đám nam sinh lớn tuổi hơn cô kêu chị, mỗi khi đó, cô sẽ nghiêm túc một chút, sau này lớn lên, "chị" thành cô tự xưng, cũng cùng một ý nghĩa với từ vua phiền toái, hiện tại nhớ tới thật buồn cười, cô thật đúng là tự thừa nhận. Đông Đông không hề mang vẻ mặt nước mũi cùng nước mắt, cũng không giống cách ăn mặc tây trang giả bộ vương tử sau này, hiện tại anh ta mặc áo sơmi hoa cùng quần đùi, một đầu tóc loạn như tổ chim, làn da phơi nắng ngăm đen, ngồi ở trong một đám thanh niên tuấn tú, chính là một người đáng khinh, gà trong bầy Nghiêu Nghiêu lại nhìn về phía những người khác, trước kia ngoạn điên nhất, làm cho người ta ngã hỏng kính mắt, hiện tại đeo đôi kính nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc, ra vẻ con gái cũng đã ba tuổi. Tính tình ngại ngùng nhất là người hiện tại đã là ca sĩ có chút danh tiếng, nói chuyện thanh âm lớn nhất"Đông Đông, lần này sao có thể bỏ để quay về thế?""Không có biện pháp, vài ngày nữa chính là đại thọ của ông mình, ông hạ quân lệnh, nếu không về, có thể không nhận thằng cháu này, đúng rồi, bà xã cậu đâu, sao không mang lại đây?""Trong nhà tiểu Ma Vương náo loạn lợi hại quá, tới không được.""Thật không nghĩ tới tiểu tử cậu lại sẽ là người đầu tiên kết hôn, mình lúc trước vẫn tưởng Tần Chí cùng Nghiêu Nghiêu đấy.""Ai nói không phải chứ, đúng rồi Tần Chí, hai ngươi khi nào kết hôn?"Lâu Nghiêu Nghiêu một ngụm đồ uống phun tới, Tần Chí bận rút khăn tay đưa cho lẽ nhìn thấy biểu tình của Lâu Nghiêu Nghiêu quá khiếp sợ, Đông Đông dời đề tài đi "Phỏng chừng còn phải chờ hai năm nữa, Nghiêu Nghiêu còn đang đi học mà, đúng rồi, bí đỏ đâu?""Vừa gọi điện thoại cho anh ta, nói là đón người đi.""Đón ai? Bạn gái? Tôi cóc tin, phát triển rất nhanh, cũng đã mang người ta đến nhà gặp ba mẹ rồi."Mọi người tựa hồ cũng phát hiện nói lỡ lời, nói hai ba câu, liền đem đề tài xoay sang chỗ khác, Lâu Nghiêu Nghiêu cầm cái chén có chút ngẩn người, thì ra, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, chỉ có một mình cô là chẳng hay biết gì, Tần Chí đa số thời điểm chỉ nghe chứ không tham dự vào, chính là ngẫu nhiên có người hỏi, mới trả lời hai lớn thời gian là quan sát thần sắc của Lâu Nghiêu Nghiêu, thần sắc của cô quá bình tĩnh, trừ bỏ ngay từ đầu có chút kinh ngạc, biểu tình lúc sau cũng không có biến hóa gì, nếu như cô biểu hiện tức giận một chút, anh còn có thể nói bọn họ đang nói đùa, nhưng thần sắc Lâu Nghiêu Nghiêu quá bình tĩnh, nhìn không thấu là tâm tư gì, có lẽ căn bản là không để ý, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu như vậy, làm cho anh có chút khẩn trương, luôn luôn có dự cảm bất hảo."Muốn ăn chút gì không?" Tần Chí tiến đến bên tai Lâu Nghiêu Nghiêu hỏi, bữa tối cô chưa ăn bao nhiêu, hẳn là đói Nghiêu Nghiêu lắc lắc đầu. Lại ngồi một hồi, phát hiện Lâu Nghiêu Nghiêu trầm mặc dị thường, mọi người nói chuyện chậm rãi ít đi, biết là chính mình ảnh hưởng không khí, Lâu Nghiêu Nghiêu liền đằng hắng lên tiếng, nói đi ra quầy bar ngồi. Tần Chí vốn muốn đi theo nhưng bị Lâu Nghiêu Nghiêu cự tuyệt. Thấy Lâu Nghiêu Nghiêu đi rồi, Đông Đông kỳ quái đẩy Tần Chí một chút"Nghiêu Nghiêu thoạt nhìn thực không thích hợp a, cãi nhau?""Có lẽ vậy." Tần Chí không phải thực xác định."Cái gì gọi là có lẽ hả?" Đông Đông trừng mắt "Tôi nói hai người các cậu còn muốn ép buộc tới khi nào, còn không ngả bài?"Tần Chí cau mày không hờn giận nói "Về sau đừng ở trước mặt Nghiêu Nghiêu nói mấy chuyện này.""Tôi cóc thèm, sao lại thế này? Các cậu...""Đông Đông, đừng nói nữa." Một người có vẻ rõ ràng tình huống kéo Đông Đông lại, giải thích tình huống hiện tại cùng anh Chí nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở quầy bar, từ trong miệng người khác nghe lặp lại câu chuyện của chính bản thân mình, chỉ cảm thấy càng thêm vô lực. Thoát đi bầu không khí sinh động kia, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở quầy bar, quay đầu nhìn lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Tần Chí, Tần Chí sửng sốt, sau đó dời đi ánh mắt."Muốn uống chút gì không?"Một tiếng nói ôn nhu từ tính làm cho Lâu Nghiêu Nghiêu phục hồi tinh thần lại, Lâu Nghiêu Nghiêu quay đầu, lễ phép hô "Nguyễn đại ca.""Ừ, sao lại ngồi ở chỗ này một mình, cãi nhau với Tần Chí?" Nói chuyện là ông chủ quán bar này, cũng là Nguyễn Văn Dự anh trai Nguyễn Tư Nam, so với bộ dạng yêu nghiệt của Nguyễn Tư Nam, Nguyễn Văn Dự người cũng giống như tên của anh, ngày thường văn văn nhã nhã, làm cho người ta cảm giác tựa như một khối ngọc mềm mại ấm áp như vậy."Không có, em đang giận chính mình." Nguyễn Văn Dự bởi vì tuổi lớn, cũng không cùng nhóm người Lâu Nghiêu Nghiêu chơi chung, mà là có một vòng luẩn quẩn khác, nhưng bởi vì tính tình tốt, Lâu Nghiêu Nghiêu bình thường tới nơi này rất thích cùng anh nói chuyện Văn Dự rót cho cô một ly rượu trái cây, nghĩ nghĩ, lại thay đổi một ly, đổ lên trước mặt cô "Thử xem xem, mới chế."Lâu Nghiêu Nghiêu theo lời uống xong, thản nhiên, không thấy hương vị gì, vì thế đem chén trả về cho anh, lại rót một chén."Vì sao lại giận chính mình?" Nguyễn Văn Dự lại rót cho cô một ly."Chính là cảm thấy bản thân mình quá mức u mê.""Quả thật có chút ngốc."Lâu Nghiêu Nghiêu căm tức, Nguyễn Văn Dự cười thật nhẹ nhàng "Cơn giận của phụ nữ kỳ thật có hiệu quả cũng giống như nước mắt vậy.."Lâu Nghiêu Nghiêu xem thường nhìn anh. "Đều làm cho người đàn ông để ý cô ấy khổ sở, cho nên người phụ nữ thông minh thì sẽ biết khi nào thì nên tức giận, khi nào thì không nên tức giận."Nói xong câu đó, Nguyễn Văn Dự quay người lại tiếp tục đi pha rượu. Quả nhiên là anh trai của gã đàn ông nhiều chuyện, nói thầm một câu, Lâu Nghiêu Nghiêu cân nhắc lời anh nói, kết quả cái gì cũng không cân nhắc ra, giống như rất có đạo lý, nhưng cái đạo lý gì lại không thể nói ngác một lúc, bên kia đột nhiên náo nhiệt hẳn lên, Lâu Nghiêu Nghiêu xoay người nhìn lại, phát hiện Nguyễn Tư Nam không biết khi nào thì đến đây, bên người anh ta mang theo một cô gái nhỏ xinh, nhìn qua rất quen mắt. Một đám người tiến tới, Nguyễn Tư Nam che chở cô gái kia, miệng nói cái gì đó. Lâu Nghiêu Nghiêu không khỏi nghĩ tới lúc ban đầu, cô cũng được Tần Chí che chở như thế này, làm nữ nhân duy nhất trong đó, địa vị của cô vẫn là có vẻ đặc thù, có thể làm cho một đám nam sinh nhận một người ngoại tộc, lại còn là một ngoại tộc thực phiền toái, Tần Chí đương nhiên rất hao tâm tổn kia thì vẫn chưa biết, hiện tại đã có chút không biết theo ai, nhìn đến bọn họ, cô sẽ nghĩ đến lúc khi Tần Chí gánh tội thay cô, người đàn ông này vẫn luôn quan tâm cô, khiến cô đỏ ánh mắt. Nhưng, nhưng không có bất cứ một ai, để cho cô đi tự thú, bọn họ rõ ràng đều biết chân tướng, lại lựa chọn bao che cho cô. Đây là bạn bè thanh mai trúc mã mà vô luận cô làm bao nhiêu việc sai, đều nguyện ý trở thành hậu thuẫn cho Bọn họ ở trong lòng cô như không có quan trọng như vậy, cô vì một gã tên Trần Hạo dần dần bất hòa với bọn họ, đến sau này, gần như không hề liên lạc nữa, hiện tại hẳn là... xấu hổ đi. Lâu Nghiêu Nghiêu càng nghĩ lại càng khó chịu, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống. Mới từ toilet đi ra, Đông Đông vừa vặn thấy một màn như vậy, hoảng sợ, chạy nhanh đến "Chị, có chuyện gì vậy? Tần Chí khi dễ chị?""Đông Đông, tôi có phải khiến người ta rất chán ghét hay không?"Đông Đông nghiêng đầu nghĩ một hồi, nghiêm túc gật gật đầu "Quả thật rất khiến người ta chán ghét.""Cậu cút cho tôi!" Bản thân nghĩ như thế nào là một chuyện, người khác nói như thế nào lại là một chuyện khác, Lâu Nghiêu Nghiêu một cước liền đạp đi qua."Ai ai, đừng! Chị, đây không phải là chính chị hỏi sao, chẳng lẽ không cho người ta nói thật? Vậy chị còn hỏi làm gì? Các cậu này, các cậu nói Nghiêu Nghiêu có phải khiến người ta rất chán ghét hay không?""Điều này còn phải hỏi sao?""Mình chưa thấy cô gái nào đáng ghét như cô ấy hết!""Cô gái? Cậu nói cô ấy là cô gái cũng không tránh khỏi quá vũ nhục phụ nữ rồi!"Trừ Tần Chí, tất cả mọi người đều phụ họa. Được rồi, xấu hổ cái gì, đều cút đi đi! Trong đầu Lâu Nghiêu Nghiêu dấy lên đến một ngọn lửa, đám bạn khốn kiếp này, không nói thật sẽ chết sao? Sẽ chết sao? Rất nhanh trong quán bar đánh thành một đoàn, bất quá cơ bản đều là Lâu Nghiêu Nghiêu đánh, những người khác thì trốn. Một cô gái thông minh, biết khi nào thì nên tức giận, một nam nhân thông minh, biết khi nào thì nên chọc giận một nữ nhân.
Câu truyện kiếp trước Kiếp trước, cô ghen tị lớn lối với nữ chính thanh nhã cao quý hiền lành bởi vì cô ta đã giành hết tình thương của ba ba, và cũng chính cô ta đoạt đi thần tượng trong lòng cô, cô dùng hết mọi thủ đoạn để giành lại, cướp người người đàn ông đó từ trong tay cô ta ra. Và họ đã đính hôn. Cô cười đắc thắng! Nhưng, thế thì sao chứ? Năm năm, hắn vì người hắn yêu thủ thân như ngọc suốt năm năm, đến khi gần thành hôn, cô mới phát hiện cô chị Thánh mẫu của mình đã mang thai, họ lén lút qua lại với nhau trong suốt năm năm đó, coi cô như một con ngốc. Khi cô phát hiện cô ta cười thật to chỉ vào mặt cô mà nói “Tôi sẽ không bỏ đứa bé này, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn, khi cô nhìn mặt anh ta cô sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi, khi cô có con, thì cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ đến đứa con của tôi. Tôi và con tôi vĩnh viễn sẽ là cái gai trong mắt cô. Cô đã thua rồi. Suốt đời này cô chỉ có thể sống dưới cái bóng của tôi, vĩnh viễn không có cơ hội xoay người.” Cô ta điên, cô cũng điên và cuối cùng cô trượt chân ngã, cô ta cũng mất đà ngã nhào lên con dao của cô. Cô gọi điện cho anh, anh đến, xử lí mọi chuyện và gánh tội thay cô. Anh vào tù, cô đến thăm nhìn anh qua lớp cửa thủy tinh ngăn cách, nói chuyện với anh qua điện thoại. Anh bảo, anh yêu cô, không có anh ở cạnh bên, cô nên tự chăm sóc cho mình, đừng tùy hứng. Cô bật khóc, hỏi anh tại sao không nói sớm. Anh nuông chìu cô từ nhỏ đến lớn, đã nuông chiều hư cô cho nên anh phải chịu trách nhiệm với cô. Cô đã quyết định, cô sẽ ra tự thú. Ánh mặt trời ngoài trại giam sáng rực một cách kì lạ bởi vì cô đã tự tìm được con đường đi cho mình. Vị hôn phu của cô đứng đó, quan tâm cô, cô nhìn hắn như một người xa lạ, hắn nói hắn và cô chị của cô không có gì, cô muốn cười nhìn hắn, rốt cuộc hắn yêu ai? Cô nói cô muốn tự thú, hắn điên cuồng ngăn cản, ngày cưới đã sắp đến gần hắn không muốn phá hủy nó. Lúc này cô mới nhìn ra đằng sau bộ mặt ôn nhu nho nhã đó là một tâm hồn ti tiện ích kỉ chỉ yêu chính bản thân của mình. Cô bảo hắn dừng xe, hắn nhất quyết không dừng. Cả hai người giằng co, lạc tay lái. Trước khi rơi xuống vực thẳm cô chỉ còn một ý niệm trong đầu “Tần Chí đáng thương của em, xem ra anh chỉ có thể chờ em ở kiếp sau!” Cô trọng sinh! Trở về năm cô hai mươi tuổi đó là năm cô gây ra nhiều sai lầm nhất trong tỉnh lại và tự nhủ với mình rằng, nếu ông trời đã cho cô cơ hội bù đắp, nhất định cô phải đem tất cả bù đắp lại. Và câu truyện kiếp này đã tiếp tục… “Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.” Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình! Và khi đó anh sẽ nói Cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh! Thực ra thì … Câu chuyện kiếp này chỉ vỏn vẹn trong 31 chương thôi – là một cơ hội để nữ chính Lâu Nghiêu Nghiêu làm lại cuộc đời mình với người đàn ông mang tên Tần Chí. Truyện này tuy ngắn nhưng rất logic. Tác giả đưa ra từng vấn đề rồi lại giải quyết nhanh chóng, không lê thê, không dài dòng. Câu chuyện không có quá nhiều cao trào mà khá bình lặng, bình lặng như chính cuộc sống kiếp này của nữ chính. Kiếp này nữ chính chẳng mong cầu nhiều, chẳng tính toán chi mà chỉ mong một đời hạnh phúc. Trong mối quan hệ với người cha. Nếu như kiếp trước Lâu Nghiêu Nghiêu hết lòng tranh đấu chỉ để cha chú ý đến mình hơn thì kiếp này cô đã nhìn ra tất cả. Cô có cố gắng sống chan hòa với cha. Mẹ cô cũng cố gắng vun vén cuộc sống gia đình. Nhưng đổi lại cũng chẳng được gì. Rõ ràng người đàn ông được gọi là chồng là cha kia không hề biết quý trọng những gì mà ông đang có. Sống với nhau bao nhiêu năm nhưng ông chưa hề hiểu mình huống chi là hiểu người. Bi kịch của cuộc đời ông là do ông muốn với cao quá tầm tay, là do ông ham những thứ không phải của mình, là do ông không biết trân quý, không biết cố gắng vì mình vì gia đình. Tất cả là do ông thôi. Trong mối quan hệ với người chị cùng cha khác mẹ tên Lâu Thanh Thanh. Cô này cũng giống như cha mình luôn ham muốn cả những thứ không phải của mình. Con người nên biết thế nào là đủ, nên biết thế nào là lấy ân báo ân, nên biết thế nào là cho là nhận. Lâu Thanh Thanh kiếp này đến cuối cùng cũng hiểu ra nhưng đã quá muộn rồi. Nam phụ thì đúng kiểu cặn bã không đáng nói. Đớn đau cho cuộc sống của nữ chính kiếp trước là không nhìn ra bộ mặt thật của ai cả. Để cuối cùng tất cả những người thương yêu thân thiết với cô đều phải chết ngất vì cô. Về nữ chính … Mình cực kì thích nữ chính của kiếp này. Lâu Nghiêu Nghiêu kiếp này mọi thứ đều vừa đủ. Cô kiêu ngạo vừa đủ, hống hách vừa đủ và làm loạn vừa đủ. Cô bình tĩnh cẩn trọng giữ gìn những mối quan hệ của mình, nuôi dưỡng chúng bằng chính tình cảm chân thành nhất. Cái gì tránh được thì cô sẽ tránh. Bỏ được cái gì thì cô sẽ bỏ. Cô không sân si như kiếp trước, cũng không muốn bỏ sức tranh đua nông nổi nữa rồi. Trong Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh kiếp này, nữ chính đã sống là chính mình và sống hết mình. Cô cố gắng trong công việc, cô chủ động bước về phía nam chính và quan trọng hơn là cô dám từ bỏ người cha không hiểu chính mình. Cô không toàn năng như những nữ chính trong truyện ngôn tình trọng sinh khác. Nhưng Nhược Minh Dực cho cô một bản lĩnh của người từng trải. Thế là đủ rồi. Còn lại cô sẽ tự đi. Còn về nam chính … Anh Tần Chí này hoàn hảo quá rồi nên chẳng có gì để chê trách cả. Chỉ mong giá như kiếp trước anh có chút bạo tàn của các nam chính khác thì có lẽ cuộc đời cả 2 người đã không kết thúc như vậy. Nhưng làm gì có giá như. Kiếp này như vậy là đủ rồi. Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh! Cảm ơn Nghiêu Nghiêu và Tần Chí! Nguồn
" Nghe nói bộ phận thiết kế có người mới đến, trực tiếp được làm trợ lý cho trưởng phòng"" Thật hay giả","Về sau cô ta có thể trực tiếp trở thành nhà thiết kế chính thức của công ty"Cô gái nói chuyện đầu tiên giơ tay mình lên, thưởng thức móng tay thủy tinh mới làm hôm qua, chanh chua nói " Không có biện pháp, ai bảo người ta có người thân hậu thuẫn chứ"" Trưởng phòng Vương luôn luôn là người có tiếng là nghiêm khắc, cho dù có người thân hậu thuẫn cũng nhất định không xem trọng, nói đến cùng là có điểm tựa tốt, hậu thuẫn tốt hay không cũng không liên quan gì đến chúng ta, trước đem chuyện của mình làm tốt rồi nói sau."Một người khác lên tiếng để giảng hòa câu chuyện, ngồi một bên sửa sang lại tư liệu rồi mới nói " Lâu Thanh Thanh, cô đem túi này đưa đến bộ phận thiết kế"Lâu Thanh Thanh công việc buông tay, cung kính đáp " Vâng, tổ trưởng"Thấy Lâu Thanh Thanh ôm túi rời khỏi, đám phụ nữ bát quát kia lập tức giữ chặt đồng sự bên người rồi nói " Tôi có từng nói chưa, người mới ở bên bộ phận thiết kế kia tên là Lâu Nghiêu Nghiêu"" Lâu Nghiêu Nghiêu? Nghe rất giống với Lâu Thanh Thanh, không biết có quan hệ gì không?".Người này phản ứng lại rất nhanh." Đương nhiên là có quan hệ". Sau đó người này nhận thấy sự đồng cảm của đồng sự bát quát liền đem thân phận của Lâu Thanh Thanh cùng với Lâu Nghiêu Nghiêu nói ra toàn bộNghe thấy câu chuyện thú vị, văn phòng bị mọi người vây quanh lại, thời điểm bộ phận hậu cần không có việc làm bận rộn tay chân, an nhàn cả một ngày không có việc gì làm, vốn đây là một tổ nhỏ nhàn hạ, công việc không nhiều, hơn nữa thực tập sinh Lâu Thanh Thanh mới tới liền đem công tác thường làm cho cô, nên các cô càng nhànNghe xong toàn bộ câu chuyện, người trẻ tuổi nhất, đồng tình nói " Nhìn không ra Lâu Thanh Thanh lại đáng thương như vậy"" Đúng vậy, cô ấy mấy năm này khẳng định là gặp rất nhiều khó khăn đi, khó như vậy mà cô ấy vẫn lạc quan mà phấn đấu". Một người tiếp lờiRất nhanh hội bát quát liền biến thành hội đồng tình, mọi người đều nghiêng về phía Lâu Thanh Thanh,dù sao cắn người miệng mềm bắt người thủ đoạn, từ ngày Lâu Thanh Thanh đến làm việc ở hậu cần, công việc của các cô thanh nhàn rất nhiều, lời nói tự nhiên liền thiên hướng về phía Lâu Thanh Thanh một ít, nhất là Lâu Thanh Thanh lại là con gái của Lâu tổng, lần này đến cơ sở để rèn luyện năng lực lên chức là chuyện sớm hay muộnChỉ một số ít người làm việc lớn tuổi vụng trộm bĩu môi, không gia nhập vào cuộc trò chuyện này, tự nhiên so với những người trẻ tuổi kia nhìn xa hơn, không biết cô gái kia có gì đáng thương, hơn nữa cô gái này lại chạy đến công ty của gia đình để làm, tựa hồ không rõ tình trạng của công ty một chút nào, cô đại khái còn không biết công ty này chân chính do ai lắm quyền trong tay điNếu như cô ta nghĩ đến có thể dựa vào ba mình một đường lên như diều gặp gió thì cô ta nhất định thất vọng rồi, lại nói Phương tổng thật sự là nhân từ, người có tâm tư không tốt như cô ta, nên đuổi được bao xa thì đuổi bấy xa, nhưng ở nói này lại luôn chiếu theo lẽ công bằng mà làm việc, Phương tổng cũng thật làm cho người khác kính nểLâu Thanh Thanh ôm túi đi vào bộ phận thiết kế, cùng với phòng làm việc của các cô được phân là một văn phòng nhỏ có mấy chục mét không giống với bộ phận thiết kế này chiếm suốt cả một cái tầng trệt, ánh sáng sung túc, bố trí xa hoa xinh đẹp, được làm việc ở nơi như thế này, dù chỉ nghĩ thôi cũng đã cảm thấy thoải cửa văn phòng thư kí Văn nhìn thấy Lâu Thanh Thanh, hướng Lâu Nghiêu Nghiêu trong văn phòng gọi "Lâu Nghiêu Nghiêu, có người đem túi tài liệu cho cô, mau lại đây ký nhận một chút"" Vâng, tới ngay"Chỉ là nghe thấy âm thanh, nhưng sao có thể cảm giác được chủ nhân của thanh âm này tâm tình thực không tồi, lộ ra một chút ngữ khí vui vẻ, kinh hỉLâu Nghiêu Nghiêu từ văn phòng đi ra, thấy người đưa túi đến là Lâu Thanh Thanh chỉ sửng sốt một chút, rồi mượn bút ký tên, hoàn toàn tự nhiên nói " Cảm ơn cô đã đem túi đưa đến đây giúp tôi"Cô đối với Lâu Thanh Thanh với thái độ tự như một người xa lạ, ôn hòaThư kí Văn thăm dò nhìn nhìn hỏi " Nghiêu Nghiêu, túi này đựng gì vậy"" Là sư phụ giúp tôi học một ít môn cơ bản mà. Cô ấy chê tôi căn bản quá kém, lại ngu không ai bằng, không muốn dạy tôi, nên bảo tôi đọc nhiều một chút ấy mà." Lâu Nghiêu Nghiêu thè lưỡi trả lờiSư phụ trong miệng cô chính là Trưởng phòng Vương của bộ phận thiết kế, Trưởng phòng Vương là người nghiêm khắc, lúc dạy Lâu Nghiêu Nghiêu không nể mặt lưu tình một chút nào, hơn nữa căn bản của rất kém Lâu Nghiêu Nghiêu, đương nhiên không thể thiếu những lời răn dạy, gần nhất cô đi ngang qua văn phòng, thường xuyên có thể nghe thấy tiếng cô gầm gừ với Lâu Nghiêu Nghiêu cùng với tiếng Lâu Nghiêu Nghiêu nhận sai" Nén bi thương", thư ký Văn đồng tình vỗ vai Lâu Nghiêu Nghiêu, đừng tưởng rằng là trợ lý trưởng phòng là có thể hãnh diện, Trưởng phòng Vương là người nghiêm khắc công chính liêm minh như mọi người đều biết, ai không có một trái tim cứng rắn, căn bản là không ai kiên đến trì cuối cùng, đều bị cô ấy mắng cho đến khóc sau đó lại từ chức cũng không phải là ítLúc Lâu Nghiêu Nghiêu trở về phòng,thư kí Văn mới phát hiện Lâu Thanh Thanh còn chưa đi " Ủa, sao cô còn chưa đi, còn có việc gì sao?"" Không có, tôi đi bây giờ đây". Lâu Thanh Thanh cáo từ rời đi, đi tới cửa không nhịn được liền quay đầu lại nhìn thoáng qua văn phòng đang đóng chặt kiaCũng đều là nhân viên mới của công ty, cô chỉ có thể ở cùng với một đám người ở gian phòng nhỏ âm u mà Lâu Nghiêu Nghiêu lại có thể có được một gian phòng riêng của mình để làm văn phòngTrở về phòng làm việc,nhóm đồng sự luôn đối với Lâu Thanh Thanh khoa tay múa chân chủ động tiến lên bắt chuyện,trong giọng nói lộ ra các loại thử lấy lòng, Lâu Thanh Thanh cố gắng duy trì khuôn mặt tươi cười đối phó, trong lòng vô cùng cảm thấy mệt mỏiCô không khỏi nghĩ đến vừa rồi thấy Lâu Nghiêu Nghiêu, cô ấy ở bộ phận thiết kế gặp được sự chèn ép cùng nói xấu khẳng định là không ít, vì sao, nhìn cô ta lại giống như là rất vui vẻ?Người con gái kia tự hồ luôn luôn như vậy, cho dù lúc trước có tức giận đến cực hạn ngay sau đó lại bị những chuyện nhỏ khác làm cho vui trở lại, sau đó chuyện phía trước thật giống như không tồn tại, dựa vào cái gì mà cô ta có thể nhanh như vậy đã hòa đồng với mọi người, mà mình lại bị những chuyện như thế tra tấn lặp đi lặp lại!Lâu Thanh Thanh lần đầu tiên cảm thấy mệt mỏi, cảm thấy mình không thể kiên trì nổi, vừa rồi Lâu Nghiêu Nghiêu đối đãi với cô ta tựa như một người xa lạ, hoàn toàn không đem cô ta để vào mắt, cô ta đột nhiên cảm thấy mọi việc làm của mình đều mất hết ý nghĩaCó lẽ, cô ta thật sự không nên để cho cả cuộc đời của mình đều bị Lâu Nghiêu Nghiêu hủy diệt, hẳn là phái thoát ra khỏi bong ma của Lâu Nghiêu Nghiêu, bắt đầu từ bây giờ cô phải sống cho bản thân mìnhCô đột nhiên nhớ tới người đàn ông lần trước ở lễ hội gặp kia, đáy lòng nảy lên một trận ngọt ngàoĐối với việc chạm mặt Lâu Thanh Thanh vừa rồi, Lâu Nghiêu Nghiêu hoàn toàn khôngđể ở tròng lòng, trọng sinh làm cho cô ngộ ra một đạo lý, người khác có thể không làm cho mình hạnh phúc, nhưng chính mình không thể không làm cho mình hạnh phúc, bởi vì nếu như chính mình không làm cho mình hạnh phúc thì ai có thể làm cho mình hạnh phúc đâyNghĩ như thế, liền cảm thấy không có gì là không vui vẻ cảNgày mai chính là cuối tuần, Lâu Nghiêu Nghiêu cười ngây ngô sửa sang lại muốn về nhà, lại phát hiện một túi giấy tờ đầy trang giấy, hơn nữa vừa rồi Lâu Thanh Thanh đưa túi tới, cô hoàn toàn chưa động đến a, cuối cùng gọi cho Tần Chí chờ ở dưới lầu, bảo anh ở dưới lầu đi lên giúp cô mang đồ với yêu cầu của cô, Tần Chí tự nhiện hữu cầu đáp ứngBất quá, thời điểm Tần Chí đi lên, sắc mặt đen lại, ôm lấy hai hộp giấy, sắc mặc ngày càng đenKhông một chút nhận thấy được Tần Chí tâm tình không tốt, Lâu Nghiêu Nghiêu vui tươi hớn hở cùng anh chia sẻ niềm vui ngày hôm nay. Tần Chí vẫn thản nhiên lạnh lung, nửa ngày mới phản ứng một câu, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không biết là buồn, nên cứ nói cười ngây ngô một cách không ngừngCuối cùng Tần Chí bị cô đả bại, không thể duy trì vẻ mặt lạnh lùng lâuYên ổn ngồi trong xe, Tần Chí hỏi Lâu Nghiêu Nghiêu cuối tuần đã có kế hoạch gì chưa, Lâu Nghiêu Nghiêu tỏ vẻ hai ngày cuối tuần này đều phải ở nhà, Tần Chí lại bắt đầu mang vào khuôn mặt lạnh lungThấy Lâu Nghiêu Nghiêu cầm một quyển sách nhìn chăm chú, căn bản là không phát hiện biểu tình biến hóa của Tần ChíĐại khái là cuồng làm việc cũng là do di truyền đi, nghe nói Dì Phương lúc trẻ tuổi cũng làm việc một cách điên cuồng không màng đến mạng sốngLâu Nghiêu Nghiêu tuy rằng không khoa trương như vậy, nhưng cũng là toàn tâm toàn ý nhập đầu vào công tác, Tần Chí cảm giác được cô rất nhập tâm, rất nhiệt tình nhưng mà vẫn cảm thấy rất khó chịu a!Trước kia Lâu Nghiêu Nghiêu cả ngày đều kề cạnh anh, có đôi khi anh cũng sẽ cảm thấy rất phiền toái, cảm thấy rất khó chịu, nhưng hiện tại Lâu Nghiêu Nghiêu lại bỏ rơi anh, anh lại cảm thấy mất mát, kỳ thật cũng không phải không từng bị Lâu Nghiêu Nghiêu hờ hững qua, hai năm nay Lâu Nghiêu Nghiêu bởi vì Trần Hạo, cũng không thiếu việc lơ đãng bỏ mặc anh, nhưng hiện tại sao có thể giống nhau, cô là bạn gái anh mà lại không nhìn anhAnh sẽ nói là anh cảm thấy mình ghen tị, sao?Đối với việc không được tự nhiên của Tần Chí, Lâu Nghiêu Nghiêu không chút nào cảm nhận được, cô từ trước đến nay chính là kiểu người khi xác định được mục tiêu, liền toàn tâm nhập vào đầu, lần này hạ quyết tâm quyết chí nên đương nhiên cố gắng vô cùngBuổi tối sau khi dùng bữa, Lâu Nghiêu Nghiêu một mình ngồi lại trên ghế sô pha, Tần Chí bị bỏ rơi phải ngồi một mình chơi trò chơiTám giờ, Tần Chí chơi trò chơi, thường lén nhìn Lâu Nghiêu NghiêuChín giờ, đem sàn nhà ra lau sạch sẽ, lại lén nhìn Lâu Nghiêu NghiêuMười giờ, quản gia Tần Chí lại một lần nữa dọn dẹp lại mọi thứ, thường lén nhìn Lâu Nghiêu NghiêuNhìn đến 10 rưỡi tối, Lâu Nghiêu Nghiêu có chút mệt mỏi nhìn một vòng quanh nhà, nhưng không thấy có một ai ở trong phòng khách, không thấy hình bóng Tần Chí đâu, nhất thời cảm thấy rất kỳ quái, khó trách cô cảm thấy tối hôm nay thiếu vắng cái gì đó, nhất thời nhớ tới toàn bộ buổi tối hôm nay, hình như Tần Chí chưa nói qua một câu nào!Ở trong phòng tìm một vòng nữa, mới phát hiện Tần Chí ở trên giường, anh hướng mặt vào bên trong, vẫn không nhúc nhích coi như đang ngủThấy thế Lâu Nghiêu Nghiêu sinh ra một cỗ ủy khuất, anh dám chạy đi ngủ trước, cũng không thèm gọi cô!Oán hận chạy đi đánh răng rửa mặt, tắt đèn, Lâu Nghiêu Nghiêu nằm ngủ ở bên kia, cùng Tần Chí nằm cách rất xaNằm ngủ một hồi lâu, Lâu Nghiêu Nghiêu không ngủ được, cô liền hướng về phía bên kia Tần Chí, cuối cùng cũng ôm thắt lưng Tần Chí, mềm giọng kêu một lên một tiếng " Tần Chí"Tần Chí giống như thật sự đang ngủ, nhất thời không có chút phản ứngNhưng Lâu Nghiêu Nghiêu hiển nhiên không phải là một người tốt, hai tay nhỏ đặt ở trên ngực của Tần Chí, chiêu này vừa dùng đến, Tần Chí rất sợ nhột rất nhanh liền công phá, xoay người đè ở trên người Lâu Nghiêu Nghiêu, đem hai tay cô ấn lên đỉnh đầu, nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu với ánh mắt tựa như sắc lang buổi tối, ánh xanh nguy Nghiêu Nghiêu ủy khuất nói " Tần Chí, anh gần đây rất lãnh đạm với em". Người ta thường nói đàn ông thường hay thay đổi mà, lúc muốn ở cùng với phụ nữ, cho dù là sao trên trời cũng đều nghĩ mọi biện pháp để làm, nhưng một khi đã đeo đuổi được liền không thèm để ý đến Nghiêu Nghiêu tinh tế phát hiện gần đây Tần Chí đều rất ít nói chuyện với cô, thậm chí mấy ngày không có làm việc kia, quả nhiên lúc theo đuổi thì là bảo vật, tới tay được thì trở thành cỏ dại được lời nói của Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Chí thiếu chút nữa là hộc máu, có gặp qua cô gái nào thích gây sự như cô không? Rõ ràng là gần đây là cô lãnh đạm với hắn mà!Tần Chí nghiến răng nhìn cô rồi nói " Lãnh đạm?"Lâu Nghiêu Nghiêu đương nhiên gật đầu, ủy khuất nước mắt như muốn rơi xuốngTần Chí vô cùng tức giận, anh không phải là kiểu người có tài ăn nói, cũng không muốn cùng Lâu Nghiêu Nghiêu tranh cãi, cho nên dùng hành động trực tiếp để nói cho cô nhanh Lâu Nghiêu Nghiêu ở tại thời điểm bị anh cởi bỏ quần áo, cô luôn cảm thụ được Tần Chí luôn chiếu cố cô, lúc nào cũng nhân nhượng với cô, nhưng lúc này đây đại khái thực sự tức giận vô cùng, hoàn toàn đánh thẳng về phía trước, đem Lâu Nghiêu Nghiêu ép buộc đến chết đi sống lạiNghẹn vài ngày, anh dễ chịu lắm sao? Cô gái này lại không biết tốt xấu gì đem mọi hiểu lầm đổ lên đầu anh, cũng không biết là lỗi của ai, buổi tối mỗi ngày đều nằm xuống giường liền ngủ nhanh như lợn vậy! Lăn quan lăn lại như thế nào cũng không tỉnh lại!Lúc bắt đầu Lâu Nghiêu Nghiêu còn rất hưởng thụ, sau đó chỉ có cầu xin anh tha thứ" Còn thấy lãnh đạm sao?" Tần Chí tiến đến thì thầm bên tai cô nhẹ giọng nóiLâu Nghiêu Nghiêu một bên nước mắt ngắn nước mắt dài nói " Không lãnh đạm, nhất thời không có gì là lãnh đạm!"Cuối cùng, vẫn là Tần Chí bị nước mắt của cô làm mềm lòng, buông tha giáo huấn cô gái nàyBị Tần Chí ôm vào ngực như bảo bối, trước khi ngủ, Lâu Nghiêu Nghiêu còn đang suy nghĩ, tới tay rồi chính là cỏ mà, một chút cũng không ôn sớm tinh mơ ngày hôm sau, sau một đêm khóc chết đi sống lại, Lâu Nghiêu Nghiêu đã tràn đầy sức sống, ngồi dưới đất họa bản thiết kếTần Chí tỉnh lại, liền ngó nghiêng không thấy, vô lực thở dài một hơi, áp chế cảm giác bực tức, mới từ trên giường đứng lênLàm xong bữa sáng, giặt giũ quần áo, Tần Chí mở cửa sổ sát đất, đi ra ngoài phơi quần áo, gió ngày hè thổi mát đem rèm cửa thổi phiêu diêu ở giữa không trung, thổi tán lạn những bức vẽ đầy trên nền phòng. Lâu Nghiêu Nghiêu quỳ rạp trên mặt đất, lắc lư hai bàn chân trắng noãn nhẹ giọng ngâm Chí quay đầu nhìn thoáng qua, vừa văn Lâu Nghiêu Nghiêu cũng vừa ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ hướng anh lộ ra một khuôn mặt tươi cười, có lẽ được những làn gió mát thổi làm tâm tình anh thoải mái hẳn lên, Tần Chí tuy rằng rất muốn không để ý tới cô, nhưng cuối cùng cũng nhịn không được khóe miệng cong lên lộ rõ một nụ cười Quên đi, như thế đã đủ rồi, cô gái này cũng đã là của anh, anh còn đòi hỏi gì nữa chứ?
Tên khác Ác độc nữ xứng phía sau cực phẩm nam nhân Edit Wandi, Diệu Hoa, Thuỷ Linh Nhi Beta Quảng HằngBên cạnh một nữ phụ ác độc, điêu ngoa, đanh đá, luôn luôn có một nam nhân chấp nhận làm hình bóng phía sau cô gái ấy, có một nam nhân sẽ bao dung, che chở cô, sẽ luôn chờ đợi cô, luôn giúp đỡ yêu thương cô. Những người như vậy là cực phẩm nam nhân nhưng nữ phụ luôn bỏ qua người đó, mờ mắt theo ánh hào quang của nam chủ, sa chân lầm lỡ rồi uổng phí cả đời Trong câu chuyện này, nữ phụ trọng sinh, sửa chữa lại những lỗi lầm trước đó, tránh xa nam nữ chính, tự mình xây nên cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cùng với cực phẩm nam phụ mà cô đã bỏ qua[external_link_head]Kiếp trước cô mải tranh đoạt nam nhân cùng người chị Thánh mẫu của mìnhKiếp trước cô ác độc, cô tùy hứng lại bá đạo bắt anh phải chờ đợi cô, chỉ thuộc về mình cô[external_link offset=1]Kiếp trước nhận ra bộ mặt thật của tên tra nam, cô tức giận vật lộn với tình địchKiếp trước cô chỉ biết dựa dẫm vào anh ấy, đến nỗi khi gặp chuyện chính anh đã muốn đi tù thay mình…Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh – nguồn ảnh internetBao nhiêu chuyện vụt qua trước mắtĐời này, Lâu Nghiêu Nghiêu cả đời cùng người đoạt nam nhân, kết quả cuối cùng mới phát hiện cướp được là một người cặn bã, vì nam nhân này, cô ngộ sát tình địch, còn đem nam phụ ác độc nhà mình chôn sinh trở lại hai mươi tuổi, tất cả đều còn kịp, Lâu Nghiêu Nghiêu quyết định, cô phải làm một nữ phụ ác độc chân chính, sau đó cùng nam phụ ân ái trước mặt đôi cẩu nam nữ![external_link offset=2]“Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.”Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình!Và khi đó anh sẽ nóiCảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh!Nguồn tổng hợp từ Internet[external_footer]-↓↓↓↓↓↓-Tặng bạn Mã Giảm Giá Lazada, Shopee, Tiki hôm nay Công cụ Mã Giảm Giá của Ahayne được cập nhật Mã Giảm Giá mới liên tục và ngay lập tức từ các sàn thương mại điện tử uy tín. Sử dụng cực dễ dàng, bạn không cần phải copy và dán thủ công Mã Giảm Giá như trước kia 1 Nhấn vào "Lấy code" và "Sao chép", hệ thống sẽ tự động chuyển bạn đến trang Lazada/Shopee/Tiki và lưu mã vào tài khoản của bạn. Mã Giảm Giá sẽ TỰ ĐỘNG áp dụng trực tiếp khi bạn đặt mua 2 chỉ cho sàn Shopee Gõ tên sản phẩm hoặc dán link sản phẩm vào ô bên dưới, Ahayne tìm giúp bạn Mã Giảm Giá phù hợp. Thực hiện tiếp các bước như ở Cách 1 để lưu mã giảm giá vào tài khoản Shopee của bạnCác mã giảm giá đều có giới hạn về số lượng và thời gian cũng như sẽ có điều kiện áp dụng cho từng sản phẩm đi kèm, bạn lưu ý dùng sớm nhất có thể để không bỏ lỡ chọn các mã giảm giá có điều kiện "áp dụng toàn sàn", "áp dụng toàn ngành hàng", "áp dụng cho tất cả các sản phẩm"... như vậy bạn hoàn toàn yên tâm là 100% sẽ được giảm giá khi mua bất cứ sản phẩm xuyên ghé ahayne trước khi mua sắm, để săn được mã giảm giá ưng ý Deal Hot DANH SÁCH COUPON Đang mở Sắp mở
Lâu Nghiêu Nghiêu giống như mơ một giấc mơ đẹp, sau khi tỉnh lại mang theo cảm giác thoả mãn, nhưng tinh tế suy nghĩ lại không nghĩ ra rốt cuộc đã mơ thấy cái gì, đầu óc hoàn toàn thả lỏng, không có suy nghĩ quay cuồng ở trên giường hai vòng, ý thức mới dần dần trở lại, lập tức cảm giác được cả người rin rít khó chịu, giống như chảy một thân mồ hôi, cô nghĩ chắc là do hôm qua không tắm đầu còn muốn ngủ thêm một lúc, nhưng loại cảm giác rin rít này thật sự quá khó chịu, Lâu Nghiêu Nghiêu lại lăn hai vòng mới không tình nguyện đứng lên, đồng hồ báo thức ở đầu giường chỉ bảy giờ qua vài phút, Lâu Nghiêu Nghiêu xuống giường, ở bên giường tìm nửa ngày, không tìm được dép lê, vì thế đành phải dùng chân trần giẫm lên nền nhà, cảm xúc lạnh lẽo truyền đến đại não làm cho cô tỉnh táo vài lẽ là bởi vì thời gian còn quá sớm nên cô theo bản năng bước nhẹ làm nhẹ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, quả nhiên thấy Tần Chí ngủ ở trên sô pha, bộ quần áo ngày hôm qua vẫn còn mặc trên người, chẳng qua rất là hỗn độn, hai cúc áo phía trên bị cởi bỏ, lộ ra lồng ngực cùng cơ bụng rõ ràng, sáng sớm ngày mùa hè, cách một tầng rèm cửa sổ vẫn cảm thấy chói mắt như cũ, có thể là cảm thấy ngủ không thoải mái, Tần Chí dùng một cánh tay che ràng là chủ nhà, kết quả lại phải ngủ trên sô pha. Lâu Nghiêu Nghiêu chú ý tới trên người anh cái gì cũng không có, vì thế nhẹ tay nhẹ chân quay trở lại phòng lấy tấm chăn mỏng đắp lên người Tần xong tất cả việc này, Lâu Nghiêu Nghiêu đi vào phòng tắm, cô không chú ý tới sau khi cô bước vào phòng tắm, Tần Chí đưa cánh tay che mắt xuống, lộ ra một đôi mắt mang theo tơ máu, thực hiển nhiên là một đêm không lại nhiệt độ của nước, Lâu Nghiêu Nghiêu cởi quần áo chuẩn bị tắm vòi sen, kết quả khi cởi đến áo ngủ thì ngây ngẩn cả người, tuy rằng dấu vết rất nhạt, nhưng trên vai cô rõ ràng có thể nhìn thấy hồng ngân, không chỉ là bả vai, xương quai xanh cũng là một mảnh hồng ngân, Lâu Nghiêu Nghiêu hoảng sợ, cô nhanh chóng đem quần áo cởi sạch, kết quả phát hiện tất cả từ trên xuống dưới nơi nào cũng hồng hồng tím tím không nói, liền đến mặt trong của đùi cũng có dấu Nghiêu Nghiêu đứng ở trước gương ngẩn người, da cô rất non, bình thường chịu lực hơi lớn một chút đều sẽ hồng nửa ngày, dấu vết trên người hoàn toàn không đậm, nhưng dấu vết trên cổ lại khác hoàn toàn, vừa thấy đã biết là hôn ngân, trí nhớ đêm qua chậm rãi ùa về, cô giống như còn có thể cảm giác được hơi thở nóng ấm kia ở chỗ bầu ngực của cô, đôi môi ấm áp vừa liếm vừa quỷ! Lâu Nghiêu Nghiêu rùng mình một cái, nhanh chóng chạy đến dưới vòi hoa sen, để nước nóng rửa sạch sự khác thường trong lòng."Thanh tỉnh" sở dĩ được gọi là thanh tỉnh, bởi vì cho dù say cũng chỉ là nửa tỉnh nửa say, cũng sẽ không ảnh hưởng tới tư duy cùng trí nhớ của con nên Lâu Nghiêu Nghiêu đối với trí nhớ ngày hôm qua mặc dù có chút mơ hồ, nhưng cũng không quên. Cô nhớ rõ chính mình cùng Tề Bội Bội ca hát, sau đó liền dần dần đắm chìm ở trong suy nghĩ của chính mình, lúc ấy cô chìm trong một trạng thái kì diệu, người cùng sự việc bên cạnh đều nghe thấy nhìn thấy, nhưng giống như đang nằm mơ, biết rõ nên làm như thế nào, lại không thể khống chế hành nằm mơ luôn phản ánh chân thực tư tưởng cùng hành vi của mình, nên khi Tần Chí hỏi cô có biết mình đang làm cái gì hay không, cô kỳ thật... là thanh tỉnh. Cô biết bản thân đang làm cái gì, cũng biết bản thân muốn làm cái gì, từ lúc đó cô đã chuẩn bị tốt để đối mặt tất cả, kết quả đến bước cuối cùng thì Tần Chí lại rút cũng không hối hận vì đã quyết định như vậy, nếu như lại lựa chọn một lần, cô vẫn sẽ đem chính mình giao cho Nghiêu Nghiêu phát hiện, tâm cô so với chính cô càng thành thực hơn, trong khi cô còn rối rắm ở vấn đề yêu hay không yêu, tâm cô đã thay cô đưa ra quyết định, đến bây giờ, nếu như cô còn rối rắm vấn đề rốt cuộc yêu hay không yêu này, nếu vậy đến chính cô cũng cảm thấy mình có bệnh, tất cả đều có thể cho đối phương, mà vẫn còn muốn tìm hiểu vấn đề yêu hay không yêu phải chăng là quá muộn?Là một cô gái, cho dù kết quả cuối cùng như thế nào, thì lúc ban đầu đều hi vọng người đàn ông đầu tiên của mình cũng chính là người cùng mình nắm tay cả Nghiêu Nghiêu cũng không ngoại lệ, thậm chí cô ở trên phương diện tình cảm còn có chút khiết phích *, cô thích Trần Hạo nhiều năm như vậy, lại chưa bao giờ làm chuyện khác người, bởi vì cô cho tới bây giờ cũng chỉ muốn cả đời nhất thế làm một đôi tình nhân, mà không phải chỉ có một hồi kích tình, đều nói khoảng cách sinh ra ảo giác, khoảng cách của cô cùng Trần Hạo quá xa, cho nên không thấy rõ chân tướng, nghĩ đến người suýt là chồng của chính mình, kỳ thật, nếu như không có việc ngoài ý muốn của Lâu Thanh Thanh, cô có lẽ sẽ trở thành một cô dâu bỏ trốn.* Khiết phích bệnh yêu sạch sẽLúc ban đầu động tâm chỉ là trong nháy mắt, không đủ để duy trì cả đời. Vừa ngẩn người, vừa tắm rửa, bất tri bất giác việc tắm rửa này lại kéo dài suốt nửa giờ, làn da trên ngón tay đều bắt đầu nhăn nheo, Lâu Nghiêu Nghiêu tắt vòi hoa sen, lấy khăn mặt lau khô nước trên người, nhìn các loại dấu vết trên người, càng lau càng ông không phải đều chỉ biết dùng nửa người dưới sao? Vì sao việc đến như vậy còn có thể nhịn được? Tần Chí căn bản chính là quái Nghiêu Nghiêu tuyệt đối không thừa nhận sự mất mát của mình. Kỳ thật, đại khái ý tứ trong lời nói của cô, là cô oán giận Tần Chí không đủ quý trọng chính mình sao? Phụ nữ đều mâu thuẫn như vậy?Lâu Nghiêu Nghiêu lau xong bọt nước, mới nhớ tới mình không lấy quần áo mới để thay, nếu là bình thường, quấn một cái khăn tắm rồi trở về phòng ngủ thay quần áo liền xong việc, nhưng nghĩ như thế nào cũng thấy không được tự nhiên, đặc biệt trên người cô có nhiều dấu vết như vậy, nếu như bị thấy thì làm sao bây giờ?Được rồi, cô chính là làm kiêu, cô ở trong phòng tắm tìm một vòng, trừ khăn tắm cùng áo ngủ vừa thay thì không còn thứ gì khác, áo tắm bởi vì thời tiết mùa hè nên đã mang đi giặt, suy nghĩ nửa ngày, Lâu Nghiêu Nghiêu vẫn quấn khăn tắm đi ra vừa mở ra thiếu chút nữa va vào Tần Chí, Lâu Nghiêu Nghiêu hoảng hốt, theo bản năng đóng cửa lại, Tần Chí cũng bị cô dọa nhảy dựng, anh thấy Lâu Nghiêu Nghiêu lâu như vậy vẫn không đi ra, liền ở bên ngoài chờ, do dự có nên lên tiếng hay không, kết quả Lâu Nghiêu Nghiêu liền mở cửa đi ra, từ góc độ này của anh, nhìn từ trên xuống vừa vặn có thể thấy rõ ràng bộ ngực tuyết trắng bên trong khăn tắm, anh có chút không được tự nhiên, thấy Lâu Nghiêu Nghiêu muốn đóng cửa, tay so với đầu lại hành động nhanh hơn, cầm lấy cánh người trầm mặc một lát, cũng không biết nên nói cái gì, vẫn là Tần Chí có hành động trước, anh nghiêng người, để Lâu Nghiêu Nghiêu đi ra ngoài, Lâu Nghiêu Nghiêu thấy thế, giống như chạy trốn trở về phòng thấy phản ứng của Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Chí làm sao lại không đoán được cô đã biết chuyện ngày hôm qua, ban đầu còn cho rằng có thể coi như không có chuyện gì xảy ra, giấu diếm Lâu Nghiêu Nghiêu, kết quả không nghĩ tới lại để lại nhiều dấu vết như vậy, vừa rồi anh rõ ràng nhìn thấy gáy cùng xương quai xanh của cô có rất nhiều dấu vết đỏ sậm, cô không có khả năng không phát hiện, xem ra, tình huống tệ nhất vẫn đã xảy Chí nhắm hai mắt lại, sau một lát đi vào phòng tắm, giống như bình thường, thay một bộ quần áo sạch sẽ khác, rất nhanh liền đi ra, đi đến phòng bếp bắt đầu làm bữa một người đàn ông, hơn nữa còn được nuông chiều từ nhỏ, lúc đầu khi mới chuyển ra ngoài ở anh hoàn toàn không biết nấu ăn, anh nhớ rõ, ngày đầu tiên ở nhà mới, Lâu Nghiêu Nghiêu xuống bếp nấu vài món chúc mừng anh, kết quả toàn bộ phòng bếp bị đảo lộn không nói, mà thức ăn cũng không thể nuốt nổi, sau này Lâu Nghiêu Nghiêu không có việc gì liền nghiên cứu cách nấu cơm, kết quả cuối cùng Lâu Nghiêu Nghiêu cái gì cũng không học được, anh lại rèn luyện được một tay trù nghệ, kỳ thật, đây mới là mục đích chân chính của Lâu Nghiêu Nghiêu chăng?Nghĩ đến tâm tư cẩn thận này của Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Chí bất giác nở một nụ cười Nghiêu Nghiêu tìm quần áo nửa ngày, rốt cục tìm ra một chiếc áo cao cổ, tuy rằng loại thời tiết này mà mặc vậy rất giống kẻ ngốc, nhưng cô không nghĩ nhiều như vậy, mặc quần áo, cô nhẹ chân nhẹ tay mở cửa, thò đầu ra bên ngoài nhìn, phát hiện Tần Chí không ở phòng khách, lúc này mới yên tâm đi ra, nghe thấy có động tĩnh trong phòng bếp, đoán được Tần Chí chắc là đang làm bữa Nghiêu Nghiêu nấp ở cửa phòng bếp, nhìn bóng dáng bận rộn của Tần Chí, trước kia không biết hóa ra chỉ nhìn như vậy cũng cảm thấy rất ngọt thấy Tần Chí đột nhiên nở nụ cười, trong lòng Lâu Nghiêu Nghiêu trào ra một nỗi xúc động, cô rất nhanh cũng bắt đầu hành nhiên bị Lâu Nghiêu Nghiêu ôm lấy thắt lưng từ phía sau, Tần Chí sửng sốt "Nghiêu Nghiêu.""Vâng." Lâu Nghiêu Nghiêu siết chặt hai tay, tuy rằng là xúc động nhất thời, nhưng cũng không muốn buông Chí đem trứng gà đặt ở bàn ăn, lại đem lửa tắt đi, mới tách tay của Lâu Nghiêu Nghiêu ra "Được rồi, đi ăn bữa sáng đi."Nhiệt độ cơ thể của anh so với Lâu Nghiêu Nghiêu cao hơn, độ ấm bàn tay bám vào tay cô, làm cho Lâu Nghiêu Nghiêu không khỏi nhớ tới những chuyện đêm qua, nhịn không được có chút ngượng ngùng, nhưng cô cũng không muốn buông ra "Để cho em ôm một lúc nữa đi."Tần Chí trầm mặc, không tách tay cô ra nữa, một lát sau mới nói "Nghiêu Nghiêu, anh không muốn tiếp tục như vậy.""Cái gì?"Lâu Nghiêu Nghiêu đang đắm chìm trong sự ngọt ngào của người yêu, bị lời nói của anh làm cho kinh Chí cầm tay cô nhấc ra, xoay người nhìn thẳng vào mắt cô "Nghiêu Nghiêu, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi."Ánh mắt anh quá bình tĩnh, không có một chút thần sắc mà người đang yêu nên có. Tần Chí lôi cô ra khỏi phòng bếp, hai người ngồi ở sô pha, biểu tình của Tần Chí cực kì bình tĩnh, Lâu Nghiêu Nghiêu lại mang vẻ mặt mê mang, ai tới nói cho cô biết, đây là tình huống gì vậy?Tần Chí nhìn thần sắc mê mang của cô có chút không đành lòng, nhưng vẫn áp chế nỗi đau trong lòng nói ra suy nghĩ "Anh ngày hôm qua cả đêm không ngủ, suy nghĩ rất nhiều, anh nghĩ, nếu em quên, anh coi như chưa có chuyện gì xảy ra.""Em không quên." Lâu Nghiêu Nghiêu vô ý thức trả lời."Đúng vậy, em không quên." Tần Chí tiếp tục nói "Thật xin lỗi, Nghiêu Nghiêu, tiếp tục giả vờ như chưa có gì xảy ra thì anh không làm được. Ngày hôm qua em quả thật đã uống rượu, nhưng anh thì không, anh rất rõ ràng anh đang làm cái gì.""Anh rốt cuộc muốn nói cái gì?" Chẳng lẽ tất cả đều là cô tự mình đa tình? Nhưng cũng không giống, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không xác định được."Nghiêu Nghiêu, có lẽ em quả thật coi anh như anh trai, nhưng anh chưa từng coi em là em gái, anh không có biện pháp tiếp tục lừa dối bản thân mình."A? Lâu Nghiêu Nghiêu trừng mắt nhìn, đây là tình huống gì?"Em có lẽ muốn giả vờ như chưa có gì xảy ra, nhưng anh không thể, Lâu Nghiêu Nghiêu, lần sau nếu lại xảy ra chuyện như ngày hôm qua, anh nhất định sẽ không dừng tay. Nghiêu Nghiêu, anh không muốn tiếp tục lừa mình dối người, cùng em chơi trò chơi anh trai em gái này nữa." Trên thực tế, đêm qua anh vừa rời đi liền hối hận, cả đêm đều giãy dụa trong Nghiêu Nghiêu tiếp tục há hốc hơi nói hết suy nghĩ trong lòng, Tần Chí cảm thấy thoải mái rất nhiều, cứ chấm dứt như vậy Nghiêu Nghiêu trợn tròn mắt nửa ngày, mới nói "Ý của anh là, anh cảm thấy em giả vờ như ngày hôm qua chưa từng xảy ra chuyện gì?"Tần Chí dùng sự im lặng để đáp lời Nghiêu Nghiêu thật sự là vừa tức vừa giận, giơ cánh tay lên, nhưng nhìn khuôn mặt trầm lặng kia cô lại không thể xuống tay được, cô lạnh lùng nói "Vậy anh muốn thế nào?""Chúng ta về sau hãy giữ khoảng cách đi, em có việc vẫn có thể tìm anh như cũ, nhưng không phải với thân phận anh trai." Tần Chí tựa hồ mất rất nhiều công sức mới nói ra được những lời này, sau khi nói xong, thân thể đang ngồi thẳng giống như mất đi lực chống đỡ mỏi mệt tựa vào trên sô pha."Phốc!" Dưới ánh mắt nghi hoặc của Tần Chí, Lâu Nghiêu Nghiêu nhịn không được tức giận đến cười ra tiếng, một bên cười một bên gạt nước mắt."Nghiêu Nghiêu." Tần Chí muốn tới gần, nhưng cuối cùng vẫn ngồi yên tại chỗ."Thật có lỗi, em chỉ là rất cao hứng." Lâu Nghiêu Nghiêu lau nước mắt, nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Tần Chí, nói "Anh nói xong rồi? Vậy bây giờ đến lượt em nói. Có phải anh cho rằng em vẫn còn thích Trần Hạo?"Tuy rằng Tần Chí không trả lời, nhưng vẻ mặt của anh đã nói rõ tất cả, Lâu Nghiêu Nghiêu nhíu mày, không biết nên giải thích như thế nào"Có lẽ em nói như thế này anh sẽ không tin, nhưng em hiện tại quả thật không thích Trần Hạo. Những gì em nói ngày hôm qua cũng là thật, em cũng biết chính mình đang làm cái gì. Tần Chí, em muốn ở cùng một chỗ với anh, em muốn làm bạn gái anh."Lâu Nghiêu Nghiêu nói xong, chờ đợi phản ứng của Tần Chí, nhưng anh quá bình tĩnh, căn bản chính là mặt không chút thay đổi. Lâu Nghiêu Nghiêu không khỏi cảm thấy bực mình, cô trừng mắt to nhìn thẳng hai mắt Tần Chí "Anh không tin?"Có lẽ muốn tin cũng có chút khó khăn, làm trâu làm ngựa nhiều năm như vậy, đột nhiên lại thong thả tự do, kết quả gặp phải một cái chuyển cơ như vậy, nếu nói là vừa mừng vừa sợ, chẳng bằng nói là kinh hãi thì đúng hơn, làm cho người ta khó có thể tin biểu tình cùng giọng điệu của Lâu Nghiêu Nghiêu đều rất chân thực, làm cho anh nhịn không được muốn tin thấy thần sắc anh có chút do dự, Lâu Nghiêu Nghiêu cắn chặt răng, đột nhiên bổ nhào vào trên người Tần Chí, bóp cổ anh giận dữ hét "Có phải anh không muốn phụ trách hay không? Em đều bị anh sờ qua ôm qua hôn qua, anh còn muốn thế nào? Tần Chí, anh hãy nghe cho kỹ! Em thích anh, thích anh, thích anh!"Lâu Nghiêu Nghiêu rít gào làm cho Tần Chí rốt cục phục hồi lại tinh thần, anh giữ chặt cô gái trong lòng, trên mặt là khiếp sợ cùng vui sướng "Nghiêu Nghiêu, em nói là thật sao?""Giả!" Lâu Nghiêu Nghiêu một mực phủ lại còn nói cô thích anh, cho dù là giả cũng phải tin, khoảnh khắc đó Tần Chí là thật sự đã nghĩ như Lâu Nghiêu Nghiêu trong lòng bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất, trong lòng Tần Chí đủ mọi cảm xúc trào dâng, chẳng lẽ đây là đường sống trong chỗ chết? Sớm biết như thế, anh nên sớm làm một chút!Ánh mắt anh quá rõ ràng, Lâu Nghiêu Nghiêu bị nhìn chằm chằm ở khoảng cách gần như vậy, có chút không được tự nhiên, nhưng cô cho tới bây giờ đều chỉ làm việc theo cảm tính, do dự một lát, nhắm hai mắt lại chờ mong, ngầm đồng ý hành vi kế tiếp của mi cô run nhè nhẹ, khiến trong lòng anh ngứa ngáy khó chịu, Tần Chí xoa mặt cô, nhẹ nhàng mà hôn lên, kỳ thật sau khi Lâu Nghiêu Nghiêu ngủ, anh cũng hôn trộm cô rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên hôn cô khi cô hoàn toàn tỉnh táo, cảm giác so với trong tưởng tượng đẹp hơn rất chỉ nhẹ nhàng đẩy hai cái cũng không ngăn cản, cũng không có lộ ra biểu tình chán ghét, thậm chí còn vụng về hôn lại anh, anh rốt cục bắt đầu tin tưởng, cô không phải cùng anh chơi đùa."Nghiêu Nghiêu, anh yêu em."Nếu như là mơ, vậy thì đừng tỉnh nữa……QH Nói thực, câu chuyện này rất nhẹ nhàng, man mác, có đôi khi khiến cho bạn bật cười, nhưng lại có đôi khi lại khiến bạn tiếc nuối đến mức không tưởng, lại có lúc nhẹ nhàng như cơn gió. Bạn muốn tìm tình yêu oanh oanh liệt liệt, nồng nhiệt thì mình nghĩ chắc không có, anh và cô ngọt ngào như dòng suối mùa xuân, càng về sau, bạn sẽ càng thấy dòng suối đó thấm đẫm hồn bạn bằng sự chở che dịu dàng của anh, y như lúc mình giới thiệu, người nam nhân đó, lẳng lặng đứng cạnh bên, che chở cho bạn, dung túng bạn, thậm chí khi bạn làm việc xấu xa, anh cũng vẫn đứng kề bên, chờ đợi gánh vác và giải quyết hậu quả giùm cho bạn. Chàng trai đó, mình nghĩ bên cạnh bạn cũng có đó, hãy nhìn lại chung quanh mình nhé bạn.
cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh